Ở lại với em

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Yêu em, anh phải vất vả lắm đấy

Yêu em, đầu tiên là anh phải kiên nhẫn vì nếu không kiên nhẫn anh sẽ chẳng yêu được em. Hãy tiếp cận em một cách tự nhiên nhất, để những sự quan tâm, ân cần của anh không làm em thấy ngẹt thở hay khó chịu bởi cảm giác gò bó.
Yêu em, anh đừng quá vồn vã. Cũng đừng hy vọng mang những trò tán gái cũ rích học được trong phim ra để sử dụng với em, vô ích thôi. Em thích những gì đến tự nhiên, em ghét những gì chớm nhoáng, vì em nghĩ những thứ đến quá nhanh thì đi cũng vội lắm.
Yêu em, anh phải chính chắn trong suy nghĩ, ôn nhu trong hành động và nghiêm túc khi nói về ước mơ của mình, vì có như thế mới gây được sự chú ý của em, mới làm em cảm thấy an toàn và tin tưởng. Con trai mà không như thế sẽ tạo cho em cảm giác sao mà trẻ con so với em quá, anh biết đấy bản thân em là một đứa con gái nghĩ nhiều, tự lập, và rắn rỏi không thua gì một thằng con trai, tự tôn của em cao lắm nên trước khi làm em yêu, hãy làm em phục trước đã.
Yêu em, anh cũng phải bao dung lắm, vì em ngang bướng, em trẻ con, em thích làm theo ý mình và hay cãi, nên những lúc ấy anh đừng nóng nhé. Anh mà nổi xung lên nữa thì không biết chuyện sẽ đi về đâu đâu. Khi ấy anh hãy nhỏ nhẹ ôm em vào lòng, bỏ qua hết những ngốc xít của em, dù em có ngang ngược đẩy anh ra, anh cũng đừng bỏ cuộc nhé.
Phái mạnh mà, yêu thì phải chứng tỏ, phải bảo vệ, phải yêu chiều, phải cưng nựng, và có khi là phải "chịu trận" tất tần tật những đòi hỏi bất thường của em mà không được kêu la, vì đơn giản em nghĩ anh dư sức biết ngoài kia có bao nhiêu chàng trai khác đang hừng hực nhóm lửa hy vọng được "chịu trận" vì em. Nói vậy không có nghĩa là lúc nào anh cũng chiều em, vì em trẻ con, đôi khi không biết mình sai, có câu "chiều quá hóa hư" mà, nên nếu em quá đáng thật, thì hãy nghiêm khắc nói với em, em sẽ không trách anh đâu. Nên anh phải biết lúc nào nên nhu, lúc nào nên cương (vì em bá đạo nên em muốn chàng trai của em cúng phải bá đạo chút) vậy mới không nhàm chán.

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

Mình yêu lại từ đầu nhé anh!



Con người thường phải trải qua nhiều lần đổ vỡ mới nhận ra đâu thật sự là hạnh phúc dành cho mình. Chỉ riêng tất cả quá khứ của chúng ta cộng gộp lại, đã đủ để em xây một tòa thành vững chắc cho mối quan hệ này. Anh biết đấy, thật tâm thì em vẫn yêu anh.

 
Chúng ta yêu nhau cũng có vui, buồn, hờn, giận, cũng có những lúc hai bàn tay đang nắm chặt chợt buông ra để rồi trượt khỏi đường ray. Em nghĩ mình đủ nhạy cảm để nhận ra tình yêu vẫn còn, em không muốn để lỡ mất anh. Anh nghĩ sao nếu chúng ta còn có thêm một cơ hội nữa?
 
Làm lại từ đầu nhé anh? Không phải vì em sợ cô đơn, mà là vì anh đã trở thành một cái gì đó quan trọng lắm trong cuộc sống của em. Nếu rời xa anh, em có thể sẽ vẫn sống tốt, nhưng em tin là mình sẽ chẳng còn vui vẻ được như trước đây nữa.
 
Biết bao lần ngoái lại thấy ánh mắt nhau, biết bao khoảnh khắc đợi chờ những lần gặp gỡ vô tình trên đường, khi em nhắm mắt lại và nhẩm đếm theo thói quen, để rồi tưởng tượng ra anh sẽ xuất hiện bên cạnh với một nụ cười. 
 
Quá khứ đã đi qua, sai lầm cũng nhờ có thời gian mà được xí xóa đi ít nhiều. Anh và em, cả hai chúng ta đã có một quãng thời gian dài để suy nghĩ về những gì đã qua. Không hẳn là bồng bột như trước đây nữa, mà đã qua chia ly, chín chắn hơn rất nhiều rồi.
 
Nếu như bây giờ em muốn quay lại, liệu anh có đồng ý không?
 
Mình yêu lại từ đầu nhé anh! 1

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

Nụ cười của em

Trong tình yêu, nhất định phải cho đối phương biết được bạn yêu thương và trân trọng họ đến nhường nào, bằng cả hành động và lời nói. Nếu chỉ bằng một trong hai cách, họ sẽ trở nên hồ nghi, cảm thấy bất an với tình cảm của mình 
Trên cuộc đời này, tình yêu không phải 1 món quà miễn phí. Nó là thứ nếu bạn muốn có, bạn phải bỏ ra rất nhiều. Tuy nhiên việc nhận lại được bao nhiêu lại chẳng phụ thuộc vào việc bản bỏ vào đó nhiều hay ít. Mà là ... bạn có biết cách nắm - buông, cho - nhận hay không !
Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó
Mỗi người phụ nữ hãy nên có cho mình 2 thứ: NỤ CƯỜI và NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÓ THỂ TẠO NÊN NỤ CƯỜI ẤY.
Thích một người chính là khi ở bên cạnh người ấy thật sự rất vui vẻ. Yêu một người là cho dù không vui vẻ vẫn muốn ở bên cạnh không muốn lìa xa.
Ngay từ lúc bắt đầu, tình yêu là một câu chuyện lãng mạn, còn hôn nhân là một câu chuyện nghiêm túc. Luôn luôn trong hôn nhân, không có gì là tốt nhất, chỉ có thích hợp nhất.
Đôi khi chúng ta mơ có được ai đó mình thật sự thích, nhưng cuộc đời không như vậy. Chúng ta không có được tất cả những gì mình muốn, nhưng cuối cùng chúng ta lại yêu người còn tốt đẹp hơn cả giấc mơ của chúng ta.
Mọi người nói em là một con bé hời hợt, thiếu kiên nhẫn. Cám ơn anh đã phủ định điều đó. Không có anh, em cũng không biết là mình có thể yêu thương một người lâu và sâu sắc đến thế.
Hạnh phúc không phải là điều tôi cảm thấy mà là thứ tôi tạo ra.Mà nếu cứ định nghĩa hạnh phúc là thế này thế kia, cuộc sống sẽ trở nên thật khô khan.

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

Thương hay là yêu

Nếu chữ "yêu" nghe nồng nàn, da diết thì chữ "thương" nghe khép nép hơn, nhưng lại có gì đó nhẫn nại, có gì đó dõi theo, có gì đó âm thầm mà bền bỉ.

Không hiểu sao mà tôi thích chữ "thương" hơn chữ "yêu".
 
Nếu chữ "yêu" nghe nồng nàn, da diết thì chữ "thương" nghe khép nép hơn, nhưng lại có gì đó nhẫn nại, có gì đó dõi theo, có gì đó âm thầm mà bền bỉ.
 
Cớ sao mà cùng một nghĩa, là "thương" mà không phải "yêu" lại luôn đượcc đặt cạnh "nhớ" tạo thành “nhớ thương”. Phải chăng vì trong một chữ "thương" thôi đã bao hàm muôn nỗi nhớ. Chữ "thương" chân chất không phân chia. Người vẫn than "yêu đơn phương" ít nghe ai trách "thương đơn phương". 
 
Thương là thương thôi...
 
Chữ "thương" nghe quảng giao và rộng rãi.
 
Thương mẹ, thương cha, thương cô thầy, bè bạn, anh chị em. Là thân thương.
 
Ta dùng từ "thương" cho cả người xa lạ, không quen. Nói chung là thương người.
 
Thương cho cả "người thương" mong nhớ.
 
Chữ "thương" nói ra nghe nhẹ nhàng, trong veo mà muôn vàn ý nghĩa.
 
Tình thương phải chăng vì thế vẫn bền chặt hơn tình yêu.
 
Tôi thương một người.
 
Có một người kỳ lạ lắm. Dắt tôi đi qua hết từ cung bậc tình cảm này đến cung bậc tình cảm khác, lúc khiến tôi thương, lúc lại khiến tôi bực. Lúc khiến tôi bình yên, khi lại bắt tôi thấy khó chịu. Kỳ lạ! Có người vừa khiến mình thương hại, vừa khiến mình ngưỡng mộ, vừa khiến tôi lo lắng, vừa khiến tôi tin tưởng. Tôi đã đi qua hết những ngày tháng thương nhớ và cả những tháng ngày chán ghét, đã chứng kiến cả những lúc yếu đuối và xấu xa của người đó. Rồi tôi nhận ra tôi thương cả cái phần chẳng đáng để yêu trong một người. 
 
Thương hay yêu... 1

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Tình yêu là cốc nước trăng

Một chàng trai đưa cô bạn gái thân vào quán uống nước. Sau khi người phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bàn và đợi thì cô gái chợt đặt ra một câu hỏi:
- Đố bạn Tình yêu là gì…
Chàng trai mỉm cười quay sang cô phục vụ và nói:
- Chị cho em một ấm trà, một cốc cà phê đen, một cốc cà phê sữa, một ly rượu vang và một ly champagne.
Sau khi mọi thứ đã được mang ra, chàng trai lấy ấm trà và uống chén đầu tiên. Anh ta nói:
- Tình yêu như ấm trà này. Khi ta uống nước đầu sẽ rất đậm đà, nước thứ hai sẽ dìu dịu thanh thanh. Còn nước thứ ba thì sao…
Tình yêu không như ấm trà bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban đầu.
Anh ta lại nhấp một ngụm cà phê đen và nói:

Tim yêu à, người vẫn bình yên chứ.

Có những chiều hanh hao gió thổi, ta đi về trong dòng người xe đông đúc âm thanh cuộc sống va đập vào nhau, tim ta trầm lặng một góc vì cô đơn quá đỗi.
 
Có những ngày ta co mình trong hơi lạnh, bất giác áp vào bên má một cốc café ấm. Dòng thời gian vẫn trôi qua thật chậm, khẽ khàng len qua từng kẽ ngón tay.
 
Cuộc sống của ta là thời xuân trẻ vốn không bình yên và đầy ngạo ngược, vốn có những cuộc vui cùng bạn bè, có những lần rung động trước nụ cười, ánh mắt của ai kia.
 
Nhưng ta nhận ra, cũng đã lâu rồi tim chưa rung lên như những ngày xưa ấy. Ta bất giác hỏi mình, trầm ngâm giữa đời, chìm lặng giữa thinh không.
 
“Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ?”
 
Thật khó để định nghĩa như thế nào là một trái tim bình yên. Có phải là an lành không vết xước, là một trái tim khỏe không tật nguyền, hay là một trái tim sôi nổi?
 
Ta nhớ rằng tim ta vẫn đập những nhịp đập quá đỗi thân quen, vẫn nhói đau khi nhắc về quá khứ, vẫn hồ hởi nuôi hy vọng về tương lai. Vậy mà bao lâu rồi, tim ta chưa yêu thương đủ đầy một ai đó?
 
Ta chỉ mong có một ngày, có một người nào đó, đủ can đảm, đủ chân thành đến bên cạnh. Ta không đòi hỏi phải được nhận nhiều hơn là cho đi, bởi trong tình yêu đó là điều ích kỷ. Ta chỉ mong có thể đem yêu thương dành cho ai đó, trọn vẹn, thủy chung và gắn kết lâu bền.
 
Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ? 1

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Dành tặng em, cô gái tháng 11

Người con gái như em, tôi đưa tay ra, vẫn không chịu nắm vào. Em "cứng đầu cứng cổ", nhất quyết để tay mình lạnh giá, không muốn mượn hơi ấm từ ai. Có phải cô gái tháng 11 nào cũng mạnh mẽ và ương bướng như thế không?

Này cô gái tháng 11…
Cô gái ngọt ngào…
Nói cho tôi biết tâm trí em đang để ý điều gì?
Em đang nhớ thương ai mà trót quên cả việc mình là ai, quên cả việc đã tới lúc mình phải thắp nến lên rồi, em quên sao?
Em còn nhớ tháng 11 chứ?
Tháng 11 hửng nắng rồi oà mưa, chút lưa thưa gió rét rồi lại nồng nàn chói chang.
Tháng 11 khiến người ta "chóng mặt". Em chẳng phải cũng vậy sao? Em thoáng khóc lại bật cười, lúc yêu đời "tưởng chết", lúc lại mặc mình lê lết giữa những đớn đau.
Phía sau gương mặt em thật sự là gì vậy? Em có nỗi niềm nào đang cố giấu không cho tôi thấy?
Em còn nhớ tháng 11 chứ? Tụi "choai choai" cãi nhau giờ đang là mùa gì?
Đã đông hay vẫn thu?
Em chẳng phải cũng vậy sao?

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Là con gái, đừng yêu thương dại khờ đến thế

Bất cứ một côn gái nào cũng đều xinh đẹp và đáng yêu theo cách của riêng mình. Chính vì vậy, tất cả mọi cô gái đều đáng được trân trọng và nâng niu.

Là con gái, nên nhận ra giá trị của bản thân, đừng để bị tổn thương quá nhiều, quá lâu hoặc quá sâu.

Là con gái, phải luôn mỉm cười thì duyên mới thắm, tình mới đầy và hạnh phúc mới dài lâu!

Một số cô gái thường yếu đuối, vin mình vào một mối tình đã cũ, luôn nhớ về một người yêu đã xa, chỉ để tự giày vò mình với nỗi đau, tự đóng khung mình vào một trời kỉ niệm. Con gái à, yêu thương nhạt nhòa rồi thì sẽ nhanh chóng bay đi, chúng ta có khờ khạo trao yêu thương nhiều thêm nữa thì người cũ cũng không lấy làm bận tâm đâu nhé! Chỉ tổn thương mình một cách không đáng mà thôi.

Một số cô gái thường hay thay đổi mình, trút bỏ một con người cũ, trở thành một con người khác, lạ lẫm đến ngỡ ngàng. Thật ra, khi làm như thế, chính bản thân đã phô ra sự tổn thương to lớn nhất. Đừng vì một ai đó mà đánh mất mình như thế, chúng ta không là người xinh đẹp nhất, giỏi giang nhất, nhưng chúng ta đã là duy nhất. Mà mỗi cô gái là duy nhất, đều rất đáng được yêu thương!
 
Là con gái, đừng yêu thương dại khờ đến thế! 1

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

2 tuổi - thời điểm gia hạn

Sắp kỉ niệm 22 tháng yêu nhau rồi a nhỉ? Nhanh quá, chỉ còn 2 tháng nữa thôi. Là tình yêu - đứa con tinh thần của e và a đã 2 tuổi r. Khoảng thời gian quá đẹp í, bình yên, nhẹ nhàng, em mong nó mãi mãi như vậy. Đôi khi bên a quả là buồn và tẻ nhạt nhưng đó không phải là điều mà em cần nhất, mặc dù không có nhiều những điều ngọt ngào đó nhưng em luôn có một bờ vai để e tựa vào mỗi khi cuộc đời này có những biến động khó khăn. Em chỉ biết ôm anh, ôm lấy anh để cố gắng đi tiếp, đi thật mạnh mẽ đối mặt với những bế tắc. Khi ta cố gắng tháo gỡ những bế tắc đó ra thì đúng là nó mở ra những suy nghĩ mới, những bài học, cũng như những con đường mới cần ta có những quyết tâm, có sự cố gắng và lỗ lực nhiều hơn nữa.

Chúng mình sẽ cùng nhau đi tiếp một đoạn đường dài thật dài nữa. Hãy luôn ở bên em anh nhé :* Yêu anh :)

Vì sao em luôn cô đơn ?



Này em đừng hờn ghét nỗi cô đơn. Chính em tự để nó trong túi áo, nào ai khác có thể gieo ưu phiền vào em nếu em không muốn. Và cũng nào ai có thể nhặt lấy nỗi cô đơn trong em nếu em không chịu vứt nó đi!

Đã nhiều hơn một lần tự hỏi sao em luôn thấy cô đơn. Đã nhiều hơn một lần em thử nhìn lên bầu trời kia và thấy mình tựa như những vì sao ấy. Xung quanh em là muôn vạn những vì tinh tú khác, những hành tinh và cả những hố đen ngoài kia. Tất cả xoay vần trong cả một vũ trụ rộng lớn, kỳ diệu – bao gồm cả em.
 
Vậy tại sao em vẫn thấy cô đơn thế?
 
Em cảm thấy thật  đơn độc khi em ở một mình. Quả thật không ai mà không lẻ loi khi chỉ có riêng mình đâu em. Ta không thể giao tiếp một mình, không thể vui khi chơi một mình, ăn cũng không ngon khi ăn một mình… Và cảm giác như cái chết bất hạnh nhất cũng là chết trong đơn độc. 
 
Nhưng em cũng cảm thấy thật đơn độc khi em ở bên mọi người. Em đâu phải Robinson trên đảo hoang mà em cứ mãi ở một mình được. Nhiều lúc em ở những nơi thật đông người. Em đi trong dòng người. Em đã gặp, đã nói chuyện, đã nhớ và bước vào trái tim của rất nhiều người. Và họ cũng bước vào thế giới của em… Thế mà đôi khi ta vẫn lạc lõng. Trái đất này rộng lớn đến thế mà đôi chân bé nhỏ của em cũng chẳng biết phải đi đến đâu. Đến đâu để những buồn chán và lạnh lẽo rơi từ túi áo em ra được. 
 
Vậy mà em vẫn cô đơn khi ở bên những người hiểu em nhất trên thế giới này – gia đình. Tổ ấm ấy bao bọc em từ lúc em sinh thành. Và chẳng có ai trên đời có thể yêu em vô điều kiện, yêu em hoàn hảo, hiểu em được nhiều như họ được. Chắc chắn chẳng ở đâu trên thế giới này, em có thể cảm thấy an toàn và hạnh phúc hơn khi ở bên gia đình cả. Nhưng ta cũng chẳng hiểu sao, sau một ngày mệt mỏi ta trở về nhà. Và nơi ấy vẫn khiến em có chút lạc lõng, vẫn không thể xua tan những xô bồ của cuộc sống đang rối bời trong lòng em. Mà nỗi cô đơn ấy thật đáng sợ vì ta đang cô độc trong vòng tay của chính những người yêu thương mình.
 
Em biết không? Là vì thời gian. Thời gian khiến em muốn bay đi khỏi mái ấm bằng chính đôi cánh trưởng thành của mình. Em đôi chút cô độc bên những người thương yêu ấy vì em không muốn mình mãi là một đứa trẻ được bao bọc trong vòng tay của bố mẹ. Nhưng gia đình vẫn mãi là điểm tựa của em.
 
Nhưng đáng sợ nhất, em cô đơn khi ở bên người yêu mình. Người ấy, ngay từ lần đầu tiên nhìn vào trong đôi mắt, em đã thấy được niềm tin, tình yêu, tương lai và hạnh phúc. Người ấy là bạn tri kỷ, là người anh trai, là người hùng, là chàng hoàng tử, đôi khi là gã dở hơi mà em yêu say đắm. Thế mà em có thể cô đơn đến mức rơi nước mắt, chết đắng trong lòng khi em ở bên anh ấy.
 
Vì sao em luôn cô đơn? 1

Một cuộc phỏng vấn xúc động

Một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp Đại học loại xuất sắc nộp đơn dự tuyển vào vị trí quản lý tại một Tập đoàn lớn. Người CEO rất ấn tượng với CV của chàng trai trẻ khi trong suốt các năm học, anh ta luôn đạt thành tích học tập một cách xuất sắc. 
 
- Anh có bao giờ nhận được học bổng từ trường không? - Vị CEO hỏi.
 
- Không bao giờ. chàng trai trả lời.
 
Vị CEO bèn hỏi tiếp:
 
- Vậy là cha anh đã trả toàn bộ học phí cho anh phải không?.
 
- Cha tôi đã mất từ hồi tôi được một tuổi, toàn bộ số tiền học phí là do mẹ tôi gánh vác - Chàng trai trẻ trả lời.
 
- Vậy mẹ anh làm việc ở công ty nào? Chàng trai trẻ trả lời: “Mẹ tôi làm công việc giặt quần áo”.
 
Người CEO im lặng một lúc. Sau đó, ông đề nghị chàng trai trẻ đưa hai bàn tay ra cho ông xem. Hai bàn tay chàng trai khá đẹp và mềm mại.
 
- Trước đây, có bao giờ anh giúp đỡ mẹ anh trong việc giặt quần áo chưa?.
 
- Thưa ngài, xin thú thực là tôi chưa bao giờ. Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ bảo mẹ có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi. Tôi động vào chỉ khiến công việc của bà chậm lại - chàng trai trả lời.
 
Một cuộc phỏng vấn xúc động 1
 
Vị CEO nghe xong liền nói: “Tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc anh về nhà, hãy đi và rửa hai bàn tay của mẹ anh. Rồi hãy đến gặp tôi vào sáng ngày hôm sau”.
 
Qua ánh mắt và giọng nói của người CEO, chàng trai trẻ cảm giác rằng cơ hội trúng tuyển của mình chắc rất cao. Anh vui vẻ về nhà gặp mẹ và nói với bà hãy để anh ra rửa hai bàn tay của bà ngày hôm nay. Bà mẹ nghe vậy cảm thấy rất lạ, trong lòng bà khi ấy dấy lên những cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Bà đưa hai bàn tay mình ra cho con trai mình.
 
Chàng trai trẻ chầm chậm rửa sạch bàn tay của mẹ mình. Từng giọt nước mắt của chàng trai rơi xuống khi anh ta thực hiện công việc của mình. Lần đầu tiên chàng trai nhận ra rằng đôi bàn tay của mẹ mình thật là nhăn nheo, hơn nữa hai bàn tay còn chằng chịt những vết sẹo và chai sạn. Những vết sẹo này hẳn là rất đau đớn vì chàng trai cảm nhận được mẹ khẽ rùng mình mỗi khi anh rửa chúng trong nước.
 
Đây cũng là lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra rằng chính đôi bàn tay này hàng ngày làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí của anh ta ở trường học. Những vết sẹo trên đôi bàn tay của bà mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh.
 
Sau khi rửa sạch đôi bàn tay của mẹ, chàng trai trẻ lặng lẽ giặt nốt luôn chỗ quần áo còn lại trong ngày.
 
Tối hôm đó, bà mẹ và chàng trai đã nói chuyện với nhau rất lâu.
 
Sáng ngày hôm sau, chàng trai trẻ quay lại nơi phỏng vấn.
 
- Anh có thể cho tôi biết anh đã làm gì và học được những gì ở nhà của anh ngày hôm qua không? - Vị CEO nhận thấy một đêm dài không ngủ trên đôi mắt của chàng trai.
 
- Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ tôi, và tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại. Chàng trai trả lời. 
 
- Vậy hãy cho tôi biết cảm giác của anh như thế nào? - Vị CEO nhíu mày.
 
Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt:
 
- Thứ nhất: Tôi thấu hiểu thêm những gì tôi đã có được nhờ có mẹ ngày hôm nay. Thứ hai, tôi hiểu được kiếm tiền vất vả đến như thế nào. Thứ ba, tôi đã nhận thức được sự quan trọng và giá trị của tình cảm gia đình.
 
- Đó chính xác là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý, hoặc một người trong tương lai sẽ ở cấp quản lý cao hơn của Tập đoàn này. Vị CEO nói.
 
Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ của những người khác;
 
Người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó;
 
Và là người không đặt tiền bạc là mục đích sống duy nhất của mình...
 
Và còn nữa, xin chúc mừng anh. Anh đã được tuyển.

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Một người bình thường là đủ rồi...

Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà cụ đi chân đất. Trên tuyết.
 
Một đôi trẻ, tay xách lỉnh kỉnh những túi to - vừa nói chuyện vừa cười đến nỗi không để ý thấy bà cụ. Một người mẹ dẫn hai đứa con nhỏ tới nhà bà ngoại. Họ quá vội nên cũng không để ý. Một viên chức ôm một chồng sách đi qua, mải suy nghĩ nên cũng không để ý. Bà cụ dùng cả hai tay để khép vạt áo đứt hết khuy, rồi dừng lại, nép vào một góc ở bến xe buýt. Một quý ông ăn mặc lịch lãm cũng đứng đợi xe buýt. Ông cố đứng tránh xa bà cụ một chút. Tất nhiên là bà già rồi, chẳng làm hại được ai, nhưng nhỡ bà ấy bị bệnh lây nhiễm thì sao… Một cô gái cũng đứng đợi xe buýt. Cô liên tục liếc xuống chân bà cụ, nhưng cũng không nói gì.
 
Xe buýt tới và bà cụ nặng nhọc bước lên xe. Bà ngồi trên chiếc ghế ngay sau người lái xe. Quý ông và cô gái vội vã chạy xuống cuối xe ngồi. Người lái xe liếc nhìn bà cụ và nghĩ: “Mình không thích phải nhìn thấy cảnh nghèo khổ này chút nào!”. Một cậu bé chỉ vào bà cụ và kêu lên với mẹ:
 
- Mẹ ơi, bà ấy đi chân đất! Mẹ bảo những ai hư mới đi chân đất, đúng không mẹ?
 
Người mẹ hơi ngượng ngập kéo tay con xuống:
 
- Andrew, không được chỉ vào người khác! - Rồi bà mẹ nhìn ra cửa sổ. - Bà cụ này chắc phải có con cái trưởng thành rồi chứ!
 
Một phụ nữ mặc áo choàng lông thì thầm:
 
- Con cái của bà ấy nên cảm thấy xấu hổ mới phải! Người phụ nữ này bỗng cảm thấy mình quả là người tốt, vì mình luôn quan tâm đầy đủ đến mẹ mình.
 
- Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền- Một chàng trai ăn mặc bảnh bao thêm vào. - Nếu bà ấy biết tiết kiệm từ khi còn trẻ thì bà ấy chẳng nghèo như bây giờ!
 
Một doanh nhân hào phóng bỗng cảm thấy ái ngại. Ông lấy trong ví ra một tờ mười đôla, ấn vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ, nói giọng hãnh diện:
 
- Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giày mà đi!
 
Một người bình thường là đủ rồi... 1

Đừng để anh ấy mang em đi !

Rất nhiều ngày rồi em tự hỏi bản thân rằng là em muốn đi hay vì anh chẳng buồn níu giữ? Anh biết không sẽ có rất nhiều rất nhiều người lướt qua và dừng lại bảo em rằng hãy đi đi...
 
Giá như một lần nào đó trong đời, anh cầm lấy tay em và bảo rằng: “em đừng đi!”. 
 
Giá như một lần nào đó trong đời, anh cho em thấy mình có lý do để ở lại, để thấy mình xứng đáng được nhận một tình yêu thật sự chứ không phải một cái phủi tay... 
 
Đừng để anh ấy mang em đi! Vì anh ấy luôn mỉm cười, luôn mang sự quan tâm đặt cạnh sự lạnh nhạt nơi anh.
 
Đừng để anh ấy mang em đi! Vì khi điện thoại nóng ran để gọi hàng trăm cuộc nhỡ đến anh thì anh ấy đã ở bên cạnh để chắc rằng em an toàn.
 
Đừng để anh ấy mang em đi! Vì khi em tuyệt vọng gọi tên anh thì anh ấy đã lau sạch nước mắt cho em và nói rằng: “em xứng đáng nhận đc một tình yêu đúng nghĩa”.
 
Đừng để anh ấy mang em đi 1

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

Cho em nhớ anh thêm một chút



Ngày em gặp anh, em biết anh đã có bến bờ nhưng em vẫn muốn bên anh vì em yêu anh.

 
Ngày em yêu anh, bạn bè đều khuyên em nên dừng lại nhưng em không làm thế vì em yêu anh.
 
Ngày em gặp chị - người yêu của anh, em đã nhìn thẳng vào mắt chị ấy mà nói  “em không đòi hỏi gì ở anh cả, chị hãy cứ yên tâm nhưng đừng bắt em thôi yêu anh, điều đó em không làm được”. Tình yêu mà đâu ai muốn bỏ đi chứ. 
 
Ừ thì, em là người đến sau nhưng tình yêu em trao đâu thua kém chị ấy.
 
Ừ thì. em là người đến sau nhưng em vẫn muốn được anh bao bọc chở che, dù em có mạnh mẽ đến đâu thì vẫn có lúc em yếu lòng, có lúc em cần lắm một vòng tay và câu nói “anh ở đây”. Lúc đó em biết chỉ cần có anh mọi chuyện sẽ ổn cả.
 
Biết bao lần gặp anh tay trong tay với chị ấy, em cũng muốn ghen tuông, muốn gào thét nhưng thanh quản tê liệt chẳng thể bật thành âm hơi. Ghen tuông ư? Em đâu có quyền đó. 
 
Biết bao lần cảm giác buồn và tủi thân ngập lên mắt khi bị người khác nói em là kẻ vô sỉ xen vào tình yêu của hai người, nhưng em đâu có lỗi. Khi trái tim rung động thì lí trí em cũng gục ngã. Đâu phải người đến sau nào cũng xấu đâu anh. Em biết phải làm sao khi trái tim em không chịu nghe lời? Em cũng muốn có một tình yêu trọn vẹn như bao người khác lắm chứ.
 
Cho em nhớ anh thêm một chút nữa thôi... 1
 
Em yêu anh, điều đó là thật. Em cũng muốn được mãi bên anh nhưng còn chị ấy, còn cả tình yêu suốt mấy năm của hai người thì sao? Giá mà chúng ta gặp nhau sớm hơn thì em đã không phải đau khổ  như thế này. Giá chúng ta gặp nhau sớm hơn chắc em cũng đã được hưởng niềm hạnh phúc của chị ấy. Giá mà, giá mà… 
Nhiều lúc em thấy ngạt thở ngay trong tình yêu của chính mình, em muốn hẹn hò anh, muốn ghen tuông anh, muốn được người khác công nhận là người yêu đường đường chính chính của anh nhưng em không có quyền đó vì em chỉ là người đến sau.
 
Em vẫn luôn hướng về anh nhưng có lẽ đã đến lúc em phải buông bỏ rồi. Dù biết sẽ rất khó nhưng tình yêu không có chỗ cho người thứ ba. Em cũng có lòng tự trọng của mình. Em đâu muốn anh phải thêm nhọc lòng vì em, em cũng chẳng muốn người đời gán cho em cái tội phá hoại hạnh phúc của người khác. Vì em yêu anh nên em cũng muốn anh hạnh phúc. Và hơn nữa em biết một nửa thực sự vẫn đang chờ em ở đâu đó, em phải đi, đi tìm mảnh ghép thuộc về em, chỉ riêng mình em. 
 
Anh à, cho em nhớ anh thêm lần này nữa thôi rồi em sẽ trả anh về lại cho chị ấy anh nhé. 
 
Tạm biệt anh - người không thuộc về em. 

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

thằng ấy ít tuổi hơn anh, mê tít em, bỏ chả được


Vợ chồng nhà ấy lý ra phải là diễn viên nòng cốt của một đoàn chèo nào đó mới phải, suốt ngày tếu táo trêu đùa nhau.

Hôm hai vợ chồng chở nhau trên đường, thấy chồng quay lại nhìn ai đó, vợ nghiến răng “Cái đứa xấu thế mà cũng ngoái nhìn được”. Chồng cười chúm chím rồi “thanh minh”: “Vì anh tưởng là con Thủy “rồ” nhà bà Xuân”.

Hôm nhận được điện thoại “Có chờ không để về?”, vợ hỏi luôn: “Thế có về không để chờ?”. “Có”. “Nhưng em lại có hẹn rồi?”, “Với ai?”. Biết tính chồng nên vợ cứ thích trêu già: “À thằng ấy ít tuổi hơn anh, mê tít em, bỏ chả được”, “Thằng nào?” - “Thằng con anh chứ thằng nào”. Lại xuất hiện đâu đó điệu cười chúm chím.



Nhắc đến thằng con lại nhớ, hôm nó nghênh ngang nói mãi không nghe, vợ tức mình cắn cho nó một phát vào tay, nó mếu máo chạy lại mách bố. Chồng làm bộ cuống quýt, xót xa “Khổ chưa, bố bảo đừng trêu mẹ rồi cơ mà, lại đây bố sát trùng nước muối cho, rồi xem xem có phải đi tiêm phòng không”. Nhìn sang vợ đang vừa tức vừa buồn cười.
Thi thoảng vợ lại nằm co chân mơ màng kể công: “May cho anh lấy được em, có cơm ăn áo mặc, đổi đời luôn, ngày xưa đít dúm như mèo đi kiết”. Chồng bĩu môi, khoe về cô thợ may gần chỗ trọ ngày xưa, lấy vợ bao năm rồi mà chồng vẫn chưa mặc hết lượt quần cô ấy may tặng, chưa kể hai đứa chưa có gì mà bố mẹ cô nàng đã gọi anh sang chuyện trò rồi đặt vấn đề sẽ cắt đất cho con gái. “Anh mà lấy nó đời anh tươm, được chia mảnh đất ở Hà Nội”. Sau bận nghe anh bạn cũ kể: “Cái Hoài hư hư à, thi thoảng lại thấy đuổi chồng ra khỏi nhà” thì thôi chồng không tơ tưởng kể lấy oai nữa.

Hôm thằng bé con về quê, đâm rảnh rỗi quá, vợ chạy vào nấu ăn vẫn thấy chồng vừa huýt sáo vừa đánh giày, vợ còn vừa tung tẩy ra xem, tay cầm theo đôi đũa thẽ thọt chỉ: “Còn đôi giày kia cũng cần chăm sóc kìa bồ nhí ơi”, chồng làm bộ mệt mỏi thở dài đánh phù một cái, lúc ngó ra thấy chồng đang hì hục đánh giúp vợ rồi.

Thế mà chỉ tí sau lại chẳng thấy đâu, bao nhiêu tốt đẹp phắn đi hết, vợ trào dâng lên niềm tức giận. Gã này rảnh rang lại bách bộ một mình rồi, ham chơi ích kỷ thật đáng ghét, để vợ nhễ nhại mồ hôi thế này đây, đang lầm bầm tức giận chuẩn bị trong đầu hàng trăm câu đay nghiến, dằn mạnh cái chảo xuống bếp thì lại thấy tiếng huýt sáo quen thuộc, chồng đang thong thả bước từng bước từ cầu thang xuống. Vợ ngỡ ngàng “Anh vừa đi đâu?”. “Tắm chứ đi đâu, em cũng tắm đi để anh nấu nốt cho”, thế là lòng vợ lại mềm ra như bún nghĩ: “Sao mình ăn ở đức độ thế nào mà gặp người chồng tuyệt vời thế chứ”.

Có lần cũng vì cái tính “Trương Phi” vợ lôi cái bát sứt ra đập choang một cái hòng trấn áp đối phương, ai ngờ người ta hùng hổ xông tới, vợ co rúm người lại tưởng chồng định tát mình nhưng anh chả thèm, chỉ sửng cồ: “Em đập hết đi, đập hết đi cho anh” thế là vợ xuội xuống, nhũn như con chi chi, đêm nằm thao thức. Đôi lần giận dỗi vợ biết lỗi liền chủ động ôm, thế mà chồng còn ngoảnh mặt ra vẻ lạnh lùng. Thế rồi cũng nhờ những phi vụ ấy mà vợ biết người biết ta hơn, mình cũng chỉ là cái đinh gỉ trong một tỉ cái đinh han, không còn dám đành hanh đỏ mỏ. Bỗng thấy mình thật tiến bộ, điềm đạm và tử tế hơn rất nhiều.
Cứ thế, “phường chèo” đã giúp nhau tạo nên một mái nhà với đủ các cung bậc cảm xúc, hệt như một hành trình thú vị. Nên nếu không có tình yêu, không có hôn nhân để vui đùa thì cuộc sống thật nhàm chán biết bao.

Tôi

TÔI LÀ VẬY

- Vui vẻ nhưng nóng tính

- Nhút nhát nhưng biết quan tâm

- Đơn giản nhưng khó hiểu

- Hòa đồng nhưng nội tâm

- Dễ giận nhưng dễ quên

- Lúc buồn: Im lặng

- Lúc vui: Nói đủ thứ

- Lúc chán nản: Nghe nhạc.

- Khi cảm thấy hoàn toàn bất lực : buông xuôi tất cả.

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Bà mẹ " điên"

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.
26.jpg
Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Nếu một ngày con biết yêu

Nếu một ngày con biết yêu...

Đừng hoang phí tuổi trẻ và sắc đẹp. Con có thể lắm mối tối nằm không nhưng đừng đi lăng nhăng với tất cả các mối. Sắc đẹp và phẩm giá là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau, đừng ban phát giá trị của mình cho nhiều người. Đi với một người đàn ông, con là cơm, nhưng đi với tất cả đàn ông, con là phở. Đừng để lối sống buông thả làm hỏng phẩm giá của mình. Sống đúng đắn, con sẽ gặp được người đứng đắn.
Nếu một ngày con biết yêu...
Thì đừng lụy tình hay làm liều khi người yêu con không quan tâm, thậm chí rời bỏ con. Con đau khổ, nhưng con đã làm hết sức. Một người đàn ông yêu con thật lòng là người không bao giờ bỏ rơi con.
Một người đàn ông vô tâm không xứng để con yêu nhiều đến vậy. Con luôn tự bào chữa "tính anh ta như thế", nhưng con à, người yêu con thật lòng sẽ không bao giờ vô tâm với con.
Anh ta có thể không quan tâm trước mặt nhưng sẽ quan tâm theo nhiều cách khác, có thể để con khóc nhưng sau đó sẽ lau nước mắt và ôm con thật chặt, hoặc giả không biểu lộ, trái tim anh ta cũng cấu xé trong lòng. Nếu vô tâm, điều đó chỉ có thể anh ta không yêu con đủ nhiều để quan tâm, hoặc bên anh ta có nhiều mối quan tâm khác. Con nên để anh ta đi cho đến khi nhận ra đâu là tình yêu đích thực.
Nếu một ngày con biết yêu...
Thì đừng quá đau buồn hay dành nước mắt cho một người trong thời gian dài. Con nghĩ vì anh ta nhưng chưa anh anh ta cũng như vậy.
Trong thời gian con buồn, con khóc, anh ta có thể đang dạo chơi, đang tay trong tay với một người hay đang cười bên những niềm vui mới. Vì anh ta đang sống vui vẻ, con hãy gạt nước mắt mà mỉm cười, dành thời gian cho những việc đáng lo xa hơn.
Người thành công và người thất bại hơn nhau ở cách sử dụng thì giờ. nếu cứ đau khổ triền miên, con vô tình để những người sau có cơ hội vượt mặt, hoặc nếu không cũng làm mất đi giá trị cuộc sống, xem cuộc đời là những chuỗi ngày dài đau thương. gạt nước mắt và cười, cuộc sống này sẽ khác. tìm thấy niềm vui, mọi thứ sẽ êm đẹp. Đừng buồn mãi vì một người.
Nếu một ngày con biết yêu...
Thì hãy yêu bản thân mình trước nhất, vì có yêu thương và tôn trọng mình thì người khác mới yêu thương và tôn trọng con. Đừng bao giờ đánh mất lòng tự tôn hay tự trọng. Con nên nhớ, trước trái tim là đôi mắt, người ta yêu con vì con đẹp và giá trị. Từ bỏ giá trị của mình, nét đẹp không còn ý nghĩa, con sẽ không nhận được nhiều như con đáng có vì chính con đã từ bỏ để lấy những thứ không xứng với bản thân.
Nếu một ngày con biết yêu...
Thì đừng sợ tốn thời gian hay công sức cho những người đàn ông đích thực. Vì họ chân thành và tử tế, họ đang được thương yêu bởi họ biết trân trọng những thương yêu. Ra đời, con sẽ thấy nhiều người đáng sợ, dù con yêu họ, họ cũng không đoái hoài điều đó, thậm chí đạp trả vào mặt con, vì thế ngay từ lúc còn non, hãy dành tình cảm cho những người tử tế.
Nếu một ngày con biết yêu...
Thì đừng lạc mất tình yêu để tìm kiếm những thứ vô bổ, để rồi mãi mới tìm thấy nhau hãy rút ngắn thời gian ấy để hạnh phúc không hóa thương đau.
Con yêu của mẹ, con sẽ có hạnh phúc...

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Phía sau một chàng trai ..........

Chúng ta cứ nói con trai lạnh lùng, nhưng đã có ai thực sự cảm thông cho những điều họ muốn giấu. Họ khóc thì bảo yếu đuối, họ cười lại nói rằng họ vô tâm.

Đã bao giờ bạn chấp nhận chỉ đứng ở phía sau, sẵn sàng ôm lấy và chở che cho những gì họ đang nghĩ? Đã bao giờ bạn chấp nhận đuổi theo họ, để tha thứ cho cái lý trí bướng bỉnh và khiên cưỡng kia?
 
Đằng sau cái quay lưng lạnh ngắt kia, không chỉ là lý trí vô tình như con gái vẫn nghĩ. Sau đó, cũng là những xúc cảm, nỗi niềm nghẹn đắng không được phép bộc lộ mà thôi.
 
Phía sau một chàng trai, có khi là những giọt nước mắt đáng lẽ đã rơi từ lâu nhưng buộc lòng phải kìm nén. Có khi là một hình dung chôn chặt không thể gọi tên qua tháng, qua ngày.
 
Phía sau một chàng trai, là nỗi nhớ dồn nén, là nỗi tiếc nuối không được phép nói ra vì lòng tự trọng cao ngất. Cũng là những xót thương kỉ niệm, những thương tổn chất chồng, sâu hoắm như con gái mà thôi.
 
Phía sau một chàng trai, là những tháng ngày cố vui, gắng gượng nụ cười chỉ để chứng minh rằng mình vẫn ổn. Là nhịp sống tưởng như không có gì thay đổi để chứng tỏ rằng mình đang rất bình thường.
 
Phía sau một chàng trai, là những cái gồng mình, những hơi thở dài trút ra lén lút. Là những mỏi mệt, tuyệt vọng chỉ biết vo thành cục rồi nuốt trôi.
 
Phía sau một chàng trai... 1

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

BẠN CÓ BAO NHIÊU NGƯỜI BẠN?

Một cụ già quay qua tôi và hỏi: “Cô có bao nhiêu người bạn?”. “Sao cụ lại hỏi vậy, tôi có 10 hay 20 người bạn, nhưng tôi chỉ nhớ tên được vài người thôi”.

Cụ mỉm cười như thấu hiểu rồi buồn bã gật đầu:

- Cô phải thật may mắn mới có nhiều người bạn như thế. Nhưng hãy nghĩ về điều cô đang nói. Có quá nhiều người cô không biết tên đấy! Bạn không phải chỉ là người để cô nói: xin chào!

Bạn là người có bờ vai mềm mại để cô dựa vào mà khóc.

Là một cái giếng để đổ xuống đấy tất cả những rủi ro của cô và nâng giá trị của cô lên cao.

Bạn là một bàn tay để kéo cô lên từ bóng đêm và tuyệt vọng khi tất cả những người mà cô gọi là “bạn” đã đẩy cô vào đó.

Một người bạn thật sự là một đồng minh không thể bị lay động hay bị mua chuộc. Là một giọng nói để giữ cho tên của cô còn sống mãi khi những người khác đã lãng quên.

Nhưng cái cần thiết nhất của một người bạn là một trái tim, là một bức tường mạnh mẽ và sừng sững. Để từ trái tim của những người bạn đó ta sẽ có tình yêu tuyệt vời nhất.

Vậy hãy nghĩ về những gì tôi nói, từng lời nói đều thật lòng cả.

Và hãy trả lời lại cho tôi một lần nữa đi, cô bé, cô có bao nhiêu người bạn nào?

Tôi mỉm cười với ông và trả lời: “Ít nhất cháu có một người bạn, cụ ạ”.

Cảm ơn vì đã trở thành người bạn của tôi!