Yêu em, đầu tiên là anh phải kiên nhẫn vì nếu không kiên nhẫn anh sẽ chẳng yêu được em. Hãy tiếp cận em một cách tự nhiên nhất, để những sự quan tâm, ân cần của anh không làm em thấy ngẹt thở hay khó chịu bởi cảm giác gò bó.
Yêu em, anh đừng quá vồn vã. Cũng đừng hy vọng mang những trò tán gái cũ rích học được trong phim ra để sử dụng với em, vô ích thôi. Em thích những gì đến tự nhiên, em ghét những gì chớm nhoáng, vì em nghĩ những thứ đến quá nhanh thì đi cũng vội lắm.
Yêu em, anh phải chính chắn trong suy nghĩ, ôn nhu trong hành động và nghiêm túc khi nói về ước mơ của mình, vì có như thế mới gây được sự chú ý của em, mới làm em cảm thấy an toàn và tin tưởng. Con trai mà không như thế sẽ tạo cho em cảm giác sao mà trẻ con so với em quá, anh biết đấy bản thân em là một đứa con gái nghĩ nhiều, tự lập, và rắn rỏi không thua gì một thằng con trai, tự tôn của em cao lắm nên trước khi làm em yêu, hãy làm em phục trước đã.

Yêu em, anh cũng phải bao dung lắm, vì em ngang bướng, em trẻ con, em thích làm theo ý mình và hay cãi, nên những lúc ấy anh đừng nóng nhé. Anh mà nổi xung lên nữa thì không biết chuyện sẽ đi về đâu đâu. Khi ấy anh hãy nhỏ nhẹ ôm em vào lòng, bỏ qua hết những ngốc xít của em, dù em có ngang ngược đẩy anh ra, anh cũng đừng bỏ cuộc nhé.
Phái mạnh mà, yêu thì phải chứng tỏ, phải bảo vệ, phải yêu chiều, phải cưng nựng, và có khi là phải "chịu trận" tất tần tật những đòi hỏi bất thường của em mà không được kêu la, vì đơn giản em nghĩ anh dư sức biết ngoài kia có bao nhiêu chàng trai khác đang hừng hực nhóm lửa hy vọng được "chịu trận" vì em. Nói vậy không có nghĩa là lúc nào anh cũng chiều em, vì em trẻ con, đôi khi không biết mình sai, có câu "chiều quá hóa hư" mà, nên nếu em quá đáng thật, thì hãy nghiêm khắc nói với em, em sẽ không trách anh đâu. Nên anh phải biết lúc nào nên nhu, lúc nào nên cương (vì em bá đạo nên em muốn chàng trai của em cúng phải bá đạo chút) vậy mới không nhàm chán.









