Ở lại với em

Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

Có những ngày mình lãng đãng quên nhau

Hẳn là chiều muộn, em theo dòng người chen chúc chật hẹp trên những tuyến phố giờ tan tầm, không chọn đi thẳng một mạch về nhà mà vòng vèo đâu đó, mua một vài món đồ ưng ý, thả trôi những phiền muộn cho cơn gió cuối ngày. Ngày cứ thế tàn, nhanh thật nhanh.

Hẳn là đêm mùa Đông, tự tình trong chăn ấm và vùi mình trong những quyển sách còn thơm mùi giấy mới, em thả rong chút cô đơn tĩnh mịch, vờ như quên đi những nỗi nhớ mơ hồ. Đêm cũng cứ thế trôi, vệt nước mưa đậu ngoài hiên cửa sổ loang loáng buồn như giọt nước mắt tủi thân.

Hẳn là những ngày xa nhau em không nhắc nhớ về kỷ niệm, không cố gắng kiếm tìm một hơi ấm quen, không lục lọi trong tâm trí một bóng hình thân thiết. Chỉ là những ngày xa nhau chưa đủ dài, chưa đủ lâu, chưa đủ làm tim nghe buốt nhói.
 
Có những ngày mình lãng đãng quên nhau! 1

Cuộc đời này vô thường ngạo nghễ, em nhận ra rằng không ai là của ai, riêng ai. Chặng đường ta đi có chung đường cùng lối cũng không có nghĩa là sẽ mãi bên cạnh nhau mãi về sau như vậy. Nhiều người hay bấu víu vào một lời hứa như gió thoảng, muốn gắn bó với một ai đó đến đau lòng. Nhiều người có ý nghĩ phụ thuộc vào một người khác đến biếng nhác tâm hồn. Đó có hẳn là yêu không?

Sẽ có những ngày em cho mình chút tự do tự tại, thích xuống phố một mình, thích la cà quán xá. Những ngày ấy em là em, độc thân, tự tin và kiêu hãnh.

Sẽ có những ngày em không cố níu chân ai, không cố tìm tay ai nắm vội, cũng không ngã nhào vào một mối quan hệ không có tương lai. Những ngày ấy em vẫn là em, vẫn độc thân, vẫn tự tin và kiêu hãnh.

Sẽ có những ngày em cho mình quyền tự do chọn lựa. Hoặc là yêu, hoặc không là gì cả. Những ngày ấy em được thỏa sức với công việc, với gia đình và bè bạn. Em vẫn nhủ rằng, yêu để hạnh phúc chứ đừng yêu để khổ đau.

Những ngày ấy đến mau thôi, khi mà anh không còn làm tim em đủ ấm, chuyện tình mình loay hoay hoài mê mải cũng chỉ như một mê cung đi lạc, cả hai trái tim cùng lạc, về những hướng xa nhau.

Những ngày ấy đến mau thôi, ngày mà vòng tay ôm không siết chặt, ngày môi kề môi trao nhau nụ hôn hờ hững, nước mắt cũng cạn khô không biết khóc nấc cho một chuyện tình buồn.

Đã có lúc em mong những ngày ấy thôi đừng đến. Nhưng nếu cố chấp nối dài những thương tổn trong nhau thì chi bằng giải thoát cho nhau. Anh đường anh và em đường em, hai đường thẳng song song không bao giờ vướng vào nhau thêm một lần nào nữa. Anh sẽ ổn và em cũng vậy.

Rồi, sẽ có những ngày, chúng mình lãng đãng quên nhau.

Yêu đơn phường người cũ, có buồn không?

Thực ra, thứ tình đơn phương đau khổ nhất không phải là mối tình âm thầm chỉ biết giữ trong lòng không một lần dám mở lời, mà đó là thứ tình cảm vừa có vị mặn nồng của những ngày được sát cạnh, vừa có vị đắng chát của cái ngày phải buông bỏ người mà mình yêu – là mối tình mình không có quyền tự kết thúc – đơn phương với nỗi nhớ cũ mèm.
Cứ yêu người mãi thế, có buồn lắm không?
Cảm giác “đã từng”, bao giờ cũng tuyệt vọng hơn gấp ngàn lần cảm giác “chưa một lần được có”. Bởi thứ dằn vặt, giằng xé nhất sau một cuộc tình đều bắt nguồn từ những tiếc nuối về ngày đã qua.
Cảm giác đánh rơi những thứ mình ngỡ đã nắm chặt trong tay, cảm giác xót xa cho những điều đã từng là sâu nặng…
Cảm giác đưa tay chơi vơi để níu lấy những điều không thể một lần với tới, cảm giác quay lưng với hiện tại chỉ để tìm mãi những thứ ở phía bên kia chiếc đồng hồ…
Yêu đơn phương người cũ, có buồn không? 1

Cô đơn có sao không?



Chẳng là nhiều người bị sự cô đơn trói chặt, vào một ngày đẹp trời nào đó, một vài chuyện không vui diễn ra. Vốn cuộc sống này vẫn luôn thích đặt con người ta vào thế bí vậy mà. Rồi người cô đơn ra vào lủi thủi, băn khoăn không biết giãi bày cùng ai. Ai sẽ là người bên cạnh lắng nghe ta nói? Ai sẽ là người cùng ta chia sẻ những điều khó khăn ấy? Hoặc giản đơn hơn, một câu hỏi quan tâm “Có sao không?” cũng trở thành điều xa xỉ.


Những người cô đơn là những người mạnh mẽ, vì phải sống một mình mà đối chọi với cuộc đời nên tích góp đủ nhiều can đảm và tự tin. Nhưng sẽ có những lúc, vì một vài chuyện ngoài ý muốn, vốn bản thân có thể tự mình xoay trở, vậy mà vẫn thấy người như rớt xuống thảm hại từ một tầng cao nào đó. Hoặc khi đi giữa phố đông người, đèn xanh đèn đỏ nhảy nhót, thấy mình trống rỗng vô hồn, có đôi lúc vặn tay ga chặt đến nỗi có thể vọt lên và ngã sõng soài lúc nào không biết. Có ngã, chắc cũng không định hình được nổi vì sao.

Những lúc như thế thường không nhiều. Nhưng chỉ cần nó xuất hiện, bản thân lại bải hoải bài hoài, tóm lại là rệu rã, không thiết tha làm điều gì cả. Cảm giác bản thân cô độc đến đáng sợ, lạc lõng đến đáng sợ. Một chút tin cẩn để bấu víu cũng không có. Việc phải giữ kín những gì mình đang phải đối mặt thật sự là một việc khó làm. Con người ta ai chẳng có những lúc khó khăn, ai chẳng có lúc muốn gục ngã. Và những lúc ấy người ta vẫn cần có một ai đó lắng nghe, cần có một ai đó để tâm sự, để bộc bạch hết thảy những ấm ức tủi thân. Nếu là con gái, thậm chí còn muốn khóc òa lên, còn muốn được gục đầu vào một bờ vai để khóc.

Giấu ấm ức mãi rồi, giấu ở đâu cho chật kín?
 
Cô đơn, có sao không? 1

Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

Mưa xuân

Không khí ảm đạm. không có tẹo hứng làm việc gì cả. 

Tao không biết là m sẽ phản ứng như thế nào vì thấy cái entry này. 

Lúc này t viết theo cảm hứng chứ không phải là chủ ý từ đầu của tao đâu. Xem lại đống ảnh, tao cảm thấy buồn vì chẳng hiểu từ lúc nào sự căng thẳng trong tình cảm của 2 đứa lại tăng đột biến như thế. Với tao thì do tao hay do mày đều không quan trọng. Tao chỉ cảm thấy điều đáng tiếc xảy ra khi những khoảng khắc vui buồn, chia sẻ thật lòng, sự giúp đỡ nhau nhiệt tình bây giờ không có. Xót xa, có lẽ m cũng giống tao thôi. Dù cái vẻ bề ngoài của m có khó chịu, ương ngạnh, hay là bất cần ai nhưng đã là bạn cùng khóc cùng cười t chẳng muốn chối bỏ ai. Những lúc cáu thì nhất cũng là bét, cái tôi của đứa nào cũng lớn, cái sĩ diện hão cũng lớn, cùng lắm là ko cần. Động chạm đến nhau là ko bằng lòng rồi. Nhưng mà dù sao thì vẫn cần có nhau, sau này có công việc, ốm đau, hay bệnh tật gì thì còn ôm nhau khóc, không đến lúc chết cũng chỉ là ng đi viếng, lạnh lẽo lắm? Không phải ai mình cũng thế được, mà cũng chẳng phải ai mình cũng được thế. Tao chắc chắn cái trách nhiệm bạn bè đã chơi với nhau thì đến lúc t chết. Từ nhau vì những chuyện vớ vẩn thì chẳng đáng. Tao cảm thấy thế. 

Hôm nay mưa phùn, lạnh, t cũng biết là mày đang có kế hoạch sắp cưới. Mong mày hạnh phúc lắm chứ, buồn thì nhiều r, dù sao thì cũng sướng khổ tại mình , m sướng tao cũng chỉ vui, còn t khổ m cũng không khổ hộ t được. Quan trọng là ngta đối xử với mình tốt là được, còn người ngoài đánh giá thì cũng chỉ là bề nổi thôi. Bản thân mình lo chưa đạt cơ mà.

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Tim yêu à, người vẫn bình yên chứ

Có những chiều hanh hao gió thổi, ta đi về trong dòng người xe đông đúc âm thanh cuộc sống va đập vào nhau, tim ta trầm lặng một góc vì cô đơn quá đỗi.
 
Có những ngày ta co mình trong hơi lạnh, bất giác áp vào bên má một cốc café ấm. Dòng thời gian vẫn trôi qua thật chậm, khẽ khàng len qua từng kẽ ngón tay.
 
Cuộc sống của ta là thời xuân trẻ vốn không bình yên và đầy ngạo ngược, vốn có những cuộc vui cùng bạn bè, có những lần rung động trước nụ cười, ánh mắt của ai kia.
 
Nhưng ta nhận ra, cũng đã lâu rồi tim chưa rung lên như những ngày xưa ấy. Ta bất giác hỏi mình, trầm ngâm giữa đời, chìm lặng giữa thinh không.
 
“Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ?”
 
Thật khó để định nghĩa như thế nào là một trái tim bình yên. Có phải là an lành không vết xước, là một trái tim khỏe không tật nguyền, hay là một trái tim sôi nổi?
 
Ta nhớ rằng tim ta vẫn đập những nhịp đập quá đỗi thân quen, vẫn nhói đau khi nhắc về quá khứ, vẫn hồ hởi nuôi hy vọng về tương lai. Vậy mà bao lâu rồi, tim ta chưa yêu thương đủ đầy một ai đó?
 
Ta chỉ mong có một ngày, có một người nào đó, đủ can đảm, đủ chân thành đến bên cạnh. Ta không đòi hỏi phải được nhận nhiều hơn là cho đi, bởi trong tình yêu đó là điều ích kỷ. Ta chỉ mong có thể đem yêu thương dành cho ai đó, trọn vẹn, thủy chung và gắn kết lâu bền.
 
Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ? 1

Cứ ở trong tim nhau lâu hơn nữa nhé

Tan tầm, người xe như mắc cửi, em và anh mỗi người tự ra về trên những lối rẽ không nhau, giống như những kẻ lữ hành đơn độc trên chuỗi hành trình lang thang của mình. Rồi thấy tim lạc nhịp, tay trống trải, lòng hoang hoải cô đơn…Nỗi cô đơn như giằng xé hay chơi trò vờn đuổi, nhắc đến nhau thì thấy nhớ, mà nhớ đến nhau lại thấy đau. Chuyện tình yêu muôn đời vẫn trêu đùa con người ta đến vậy. Thế nhưng… lại không thể không yêu.
 
Em nhớ về những lần mình cãi vã, những câu chuyện bị cắt xén giữa chừng, những tiếng nấc vội, những lời nói dối… Chúng mình còn tự đưa nhau ra những bến bờ xa lắc của sự chia phôi. Cuối cùng thì cả hai con tim cùng thương tổn, vẫn mãi dùng dằng chẳng biết nên ở hay nên đi. Có lẽ, tình yêu khi ấy đã mệt mỏi và thừa thãi quá rồi.

Em nhớ về những lần mình hồ nghi sợ hãi, sự bất tín như tăng lên gấp bội khi thấy anh đi bên cạnh một người con gái khác. Khi yêu bất cứ ai cũng trở thành ích kỷ, đôi phần mù quáng, đôi phần ngờ nghệch ngu ngơ. Em đâu phải là một ngoại lệ bởi vốn dĩ em cũng chỉ là một đứa con gái bình thường như bao người con gái khác. Vậy mà chúng mình hờ hững với nhau, một khoảng đủ lâu, tự cứa vào tim nhau những vết cắt đủ sâu, đau lắm nhỉ?

Em nhớ những ngày trời ủ nắng, gió ủ nồng nàn, mình khoác tay nhau đi trên phố. Có những bản tình ca chẳng cất thành lời mà da diết đắm say. Ngày yêu đầu ấy sẽ không bao giờ có thể quên được, bởi nó chan chứa nồng nàn, lại thật lòng thật dạ. Em biết bất cứ mối quan hệ nào cũng sẽ leo lên những nấc thang cao, cùng nhau vượt qua những màu cảm xúc mới. Nhưng giá như mình cứ đơn sơ như thuở ban đầu, hoặc dặn lòng yêu thương nhau thiết tha đến thế, thì có lẽ sẽ tốt hơn bây giờ, mãi mãi nhìn thấy những khoảng trống buốt trong nhau.

Em tự nhủ: Tình còn đó, người còn đó, duyên chưa vội xa nên ta cũng chưa vội buông người!
 
Cứ ở trong tim nhau lâu hơn nữa nhé! 1

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Gửi người yêu cũ : " Em rất tốt, còn a? "

Nắng chói chang, nền trời cũng xanh thẳm. Ta rong ruổi lặng im trên chuyến xe trở về nhà, cũng như tất cả những chuyến đi trước đây của ta, đi là để trở về, đi là để thêm yêu và trân trọng hơn những gì ta đang có. Núi cao, núi vòng quanh, núi mở ra bức tranh đồng quê mà đã rất lâu rồi ta mới thấy lại. Bản tình ca mùa hè bất chợt vang lên, nhịp nhàng nhịp nhàng, ta thấy mình xoay trong những bước nhảy của thời gian và tất cả những gì đã qua trở về như một cuốn phim trước mắt.

Thư gửi người yêu cũ….Bản nhạc hết, giấc mơ dừng…Nhắm mắt lại mà nghe…Dư âm vẫn còn đây…Dẫu biết…bản tình ca dành cho ta đã vỡ vụn***

Người yêu cũ à! Phía sau một cô gái là gì anh biết không? Có một người đã nói rằng “Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành dãy…” Và với em nó chính là nỗi nhớ về những gì đã qua mà ta không thể nắm giữ, nỗi nhớ về những phần YÊU đã mất đi.
Chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn còn nồng nàn gọi nhau bằng hai tiếng “Người yêu”, chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn trịnh trọng giới thiệu với người khác về hai chữ “người yêu”. Nhưng ngày hôm qua là ngày đã qua và không bao giờ quay lại, còn ngày hôm nay mới thực sự là cuộc sống, và chúng ta trở thành những người khác trong cuộc sống của nhau. “Người yêu cũ”của nhau.
Người yêu cũ à! Anh nghĩ rằng em sẽ hận anh ư? Anh nghĩ rằng em sẽ gục ngã vì anh ư? Em đủ lớn để sống, đủ lớn để bước đi vậy thì cũng sẽ đủ lớn để chấp nhận mọi sóng gió của cuộc đời. Anh có thể đã làm em rất đau, đã khiến những giọt nước mắt đắng ngắt từ bờ mi em rơi xuống nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng em sẽ phải quỵ ngã vì nỗi đau, không đồng nghĩa với việc rằng em sẽ phải sống với nỗi đau mà anh mang đến. Cuộc đời này chỉ là một chuyến xe hà cớ gì ta phải hận, hà cớ gì ta cứ phải đau trong khi người gây ra nỗi đau cho ta thì đang hạnh phúc ở một trạm xe trước đó?
Gửi người yêu cũ: “Em rất tốt, còn anh?” - 1
Ngày hôm qua là ngày đã qua và không bao giờ quay lại, còn ngày hôm nay mới thực sự là cuộc sống, và chúng ta trở thành những người khác trong cuộc sống của nhau. “Người yêu cũ”của nhau. (Ảnh minh họa)