Trước khi về nhà anh và bắt đầu chuỗi ngày làm vợ ngoan dâu thảo, em phải thực hiện cho bằng được 10 điều mà em sắp liệt kê ở đây. Thực ra phải nhiều hơn ấy chứ. Nhưng nhiêu đây chắc cũng đủ làm anh chạy xa, mẹ chồng phát sốt rồi. Thôi em viết xong rồi tranh thủ thực hiện ước mơ của em trước khi "chống lầy" đây.
1. Phượt thả ga cùng đám bạn thân.
Tức là sẽ không có xe du lịch, không có những đêm ngủ thoải mái sung sướng trong khách sạn. Mà sẽ là đúng kiểu phượt. Tự do tự tại hiên ngang chạy xe chinh phục những cung đường dài.
2. Say túy lúy, say bét nhè
Không còn chút hình tượng xinh đẹp đứng đắn như mọi khi nữa. Sẽ là Hangover cùng đám bạn thân (thực ra thì chỉ dám làm thế với đám bạn thân thôi mà), điên rồ nhảy múa ca hát và vui chơi hết mình. (Anh ơi cho phép em nhé, lấy anh về em sẽ không thể làm được như thế nữa đâu.
3. Hôn người lạ.
Ấy chết, anh đừng nghĩ em lăng nhăng nhé. Cảm giác tận hưởng mãi một nụ hôn đôi khi hơi chán anh nhỉ. Cần làm mới nó thôi. Khi hôn người lạ sẽ giúp em nhớ lại khoảnh khắc hôn anh lần đầu tiên là như thế nào. Dù sao mãi về sau này em chỉ hôn anh thôi mà chồng yêu.
4. Mặc đồ thật sexy và đi dạo ở nơi đông người.
Từ khi quen và yêu anh em vẫn rất kín đáo và ngoan hiền. Em muốn thử xem mình thu hút người khác thế nào. Và thử xem chồng yêu của em cảm thấy thế nào khi em trở nên như thế. (Có khi nhiều anh đến làm quen em thì chồng sẽ sợ và yêu em hơn)
5. Đi ăn tất cả những thứ mà em thích.
Ăn như bị bỏ đói cả trăm ngày, ăn như không sợ bị béo lên, ăn tất cả mọi thứ em nghĩ ra trong đầu. (Chẳng biết có ăn nổi không nữa)
6. Đi spa, làm đẹp, dưỡng trắng.
(Tất nhiên là bằng tiền của anh rồi). Sắp làm cô dâu mà, em phải đẹp chứ.
7. Sẽ ngồi nhớ lại em đã yêu anh như thế nào,
Chúng ta đã vượt qua mọi thử thách, cãi vả, mâu thuẫn và bất đồng ra sao. Để khi là vợ anh, dù có cãi nhau hay khó chịu với anh, em sẽ vì những cố gắng của chúng ta mà giữ cho gia đình mình hạnh phúc.
8. Dành thời gian để ở một mình, đi dạo một mình, cà phê một mình.
Lấy anh rồi em phải lo cho anh, chăm sóc cha mẹ của anh, nuôi con chúng ta, em sẽ không còn thời gian đâu, anh đừng keo kiệt không cho em đi chơi một mình nhé. Bình thường đi với anh suốt còn gì.
9. Bắt anh hứa và ký giấy cam kết li dị không đòi quà.
10. Kiểm tra giới tính của chồng tương lai của em.( Haha em đùa )
Ở lại với em
Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013
Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013
Tại Sao ?... đừng hỏi Tại Sao
“Tại sao mình không có một người bạn nào cả?” trong khi bạn lại không chịu mở rộng trái tim để bạn bè có thể đến với bạn.
“Tại sao mình lại luôn luôn nếm mùi thất bại?” trong khi bạn vẫn chưa dốc hết toàn bộ sức lực trong mọi công việc để tiến tới thành công.
“Tại sao mọi người lại đối xử với mình tệ như vậy?” trong khi bạn vẫn chưa chắc là mình đã đối xử thật tốt với mọi người xung quanh.
“Tại sao mình không được như mọi người?” trong khi bạn đâu hề biết rằng có hàng triệu người đang ao ước có được cuộc sống như bạn.
“Tại sao mình không có được hạnh phúc?” trong khi bạn vẫn mải mê theo đuổi hạnh phúc ở đâu xa xôi nên không kịp nhận ra chúng đang hiện diện ngay bên cạnh, thậm chí ngay trước mắt bạn.
“Tại sao cuộc sống của mình lại nhàm chán đến thế?” trong khi bạn vẫn chưa nỗ lực tìm ra mục tiêu đích thực của đời mình để theo đuổi.
“Tại sao mình vẫn chưa tìm được một tình yêu mới?” trong khi bạn vẫn cứ mãi ngồi đó với những hoài niệm về người yêu cũ.
“Tại sao mình chẳng nhận được gì từ cuộc sống?” trong khi bạn vẫn chưa làm được chút gì để góp phần làm đẹp cho cuộc sống của mình.
“Tại sao mình lại không thể có được một tình yêu đích thực?” trong khi bạn vẫn chưa dám chắc là mình hiểu rõ khái niệm tình yêu.
“Tại sao chẳng ai hiểu mình cả?” trong khi bạn luôn che giấu cảm xúc và chẳng bao giờ cho người xung quanh cơ hội để có thể lắng nghe.
Không ai có thể trả lời giúp bạn mà chính bạn phải tự đi tìm lời giải đáp cho mình. Hãy luôn nghĩ về người khác trước khi nghĩ đến bản thân, chắc chắn lúc đó bạn sẽ hài lòng với câu trả lời của chính mình.
CHÚC BẠN THÀNH CÔNG
Đừng nhìn đời qua chiếc kính râm
Người ta nói đừng chỉ nhìn đời, nhìn người bằng đôi mắt mà đôi khi nên nhìn bằng cả trái tim. Chính vì thế mỗi người không chỉ có riêng mình một đôi mắt trần – lí trí mà còn ẩn sâu bên trong một đôi mắt khác, đôi mắt của trái tim - tâm hồn. Và tôi gọi là những đôi mắt.
Con người được sinh ra có những đôi mắt để nhìn và chỉ nhìn được mọi thứ phơi ngoài ánh sáng, trong tối thì ắt chẳng thấy chi. Nhưng đôi lúc sáng quá sẽ làm mắt không cảm được gì ngoài cái chói và nhói. Vì vậy chúng ta tự tạo cho đôi mắt trần những chiếc kính râm, đeo những chiếc kính râm và nhìn chiếc áo cuộc đời qua những chiếc kính râm ngày một nhiều hơn, hằng ngày hơn.
Con người tự giăng ngang mắt mình một màn bảo vệ nhưng lại là màu tối-đen chính vì thế không chỉ đường xá, nhà cửa, xe cộ bị tô một màu tối gần như đen mà con người đâu đó đã có phần đen theo tháng ngày qua những chiếc kính râm lại càng tối hơn.
Hãy mắm chặt tay em cùng đón giáng sinh
Món quà ý nghĩa nhất mà em muốn không phải là đồ gì đắt tiền, xa hoa phù phiếm, hay một bữa tiệc với ánh nến lãng mạn, càng không phải là điều gì bất ngờ mà anh phải khổ công chuẩn bị. Anh à, cái em muốn đơn giản lắm, chính là được nắm chặt tay anh để đón lễ giáng sinh. Bởi vì chỉ cần anh ở cạnh bên em đã là điều tuyệt vời nhất.
Anh sẽ đợi em trước cổng nhà từ buổi sáng, và chúng ta sẽ cùng đi chọn quà cho tất cả những người thân yêu bên cạnh chúng ta. Có thể là những món quà nhỏ xinh, cũng có thể là những tấm thiệp với những lời chúc giáng sinh an lành.
Bởi vì giáng sinh là mùa yêu thương nên mọi người luôn trao nhau yêu thương. Không thể vì đã có người thương nên được quyền lãng quên những người thân bên cạnh. Hãy để những món quà nhỏ làm ấm trái tim những người thân xung quanh, nói với họ rằng, chúng ta vẫn luôn luôn yêu họ.
Em cũng sẽ tặng anh một món quà đã được chuẩn bị từ trước. Chúng ta sẽ cùng nắm tay nhau đi qua những con phố rực rỡ ánh đèn, lắng nghe tiếng chuông nhà thờ văng vẳng hòa lẫn tiếng xe cộ ồn ào, tận hưởng các ca khúc giáng sinh phát ra từ cửa hàng đồ ăn nào đó, hít hà mùi thơm quen thuộc của phố phường để rồi ngoái nhìn dòng người đi lại vội vã.

Giáng sinh của những tâm hồn trẻ mãi
Khi ta lớn, Giáng sinh ta không còn trông đợi quà, mà lại thành những ông già, bà già Noel như những người thân yêu đã từng, để tặng quà cho đám trẻ thơ mắt biếc.
Cho những niềm tin luôn sáng.
Đã lâu rồi, ta không còn niềm tin, hoặc vẫn còn niềm tin vơi không đủ đầy, về những điều kỳ diệu trong cuộc sống, những thứ mơ hồ, phép màu và ảo ảnh. Như là chuyện về ông già Noel chui ống khói phát quà cho trẻ em, như là bà tiên răng, như là một thế giới cổ tích đẹp đẽ tồn tại thật sự trong đời sống này…
Vì những điều đó không có thật, vì chẳng có thứ gì miễn phí trên đời chăng?
Nhưng, ông già Noel chỉ là một cái tên, đó có thể là bất kỳ ai, là mẹ dịu dàng, là bố bụng tròn, là anh trai hiền lành, là bà chị tinh quái, hay là một cậu bạn, cô bạn dễ thương nào đó của thuở thơ bé, muốn tặng ta một món quà ý nghĩa vào dịp mùa đông đặc biệt này.
Để mùa đông luôn ấm áp bởi những tình cảm chân thành như thế.
Và bởi vậy, mỗi người chúng ta đều có một ông già, bà già Noel của riêng mình.
Và vì thế, Giáng sinh không chỉ dành cho những ai tin yêu Chúa, mà còn dành cho những ai biết tri ân giá trị gia đình và tình thân.
Và để ta, dù có là cô nhóc lên năm, hay thiếu nữ tuổi hai mươi, vẫn còn niềm tin yêu vào cuộc sống. Cuộc sống thì luôn luôn tươi đẹp.
Khi ta lớn, Giáng sinh ta không còn trông đợi quà, mà lại thành những ông già, bà già Noel như những người thân yêu đã từng, để tặng quà cho đám trẻ thơ mắt biếc.
Khi ta lớn, hạnh phúc là ngày Giáng sinh, tạm dẹp bỏ những ngổn ngang công việc cuối năm, ngồi lại cùng gia đình, nghe vài bản nhạc Giáng sinh tươi vui, nhấp một vài ly rượu vang thơm nhẹ, hay cùng nhau nguyện cầu cho những điều an lành…
Khi ta lớn, những điều nhỏ thường hay bị bỏ quên, chỉ có những dịp đặc biệt như Giáng sinh, tự thưởng cho mình một bộ phim tràn ngập sắc đỏ đúng điệu, mới biết thế nào là yêu thực sự, mới biết thế nào là tình thân, mới biết ta đã may mắn ra sao khi có một tuổi thơ vẹn tròn niềm tin và cổ tích.

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013
Mùa đông này, ai sưởi ấm đôi tay em
Em nhớ ngày đầu tiên mình nắm tay, đó là lần ăn kem vào mùa đông của 4 năm trước. Cái nắm tay để bắt đầu chuyện tình yêu của chúng mình, rồi từ đó đôi tay nhỏ của em được sưởi ấm mỗi khi đông về. Em nhớ, tay anh ấm, và to hơn em nhiều, có thể ôm trọn đôi tay lạnh giá này... Ngày ấy, là ngày ấy ...
Nhưng anh ơi, mùa đông này em đã rời xa anh, tay không còn trong tay anh, chúng cứ lạnh tê tái và cóng buốt ...
Em tự xoa dịu chúng bằng những cốc trà nóng mà lòng cứ lặng đến mông lung.
Em chẳng hiểu sao nữa, bỗng thấy thèm khát được yêu đương kinh khủng. Khao khát cái thứ gọi là nông nổi để được yêu lần nữa, là mong chờ một vòng tay ai đó ôm trọn đôi vai này, là được một bàn tay siết chặt một bàn tay...
Để thấy mình được vỗ về, nương tựa chút hơi ấm còn xót lại.
Là cái gì đó sưởi ấm cho trái tim đang đóng băng này...
Hình như đang rất lạnh, lạnh trong tâm hồn ... Liệu rằng sẽ có ai đó len vào tâm hồn này và hơ nóng trái tim này thôi giá lạnh lần nữa không ?
Hình như đang bất cần, hình như điều gì cũng bỏ mặc, không còn quan tâm sự hiện diện của mọi người nữa, hình như đang trốn chạy, chạy trốn mọi thứ ...

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013
Cưới em về , anh sẽ không khổ lắm đâu
1. Cuối tuần, em sẽ để yên cho anh xem bóng đá mà không đòi chuyển kênh, thậm chí còn làm đồ ăn đêm cho anh mà không cằn nhằn. Miễn là anh đồng ý ngồi xem phim Hàn cùng em mà không được than vãn nửa lời hay kêu ca nó sến sẩm thế này hay thế khác. Anh nhớ chưa?
2. Em sẽ chăm chỉ học thêm nấu ăn, dĩ nhiên rồi. Sẽ không để anh một tuần có đến… 7 ngày phải ra quán thòm thèm bữa cơm nhà của người ta. Miễn là anh không chê em nấu dở, và phải hứa là tự giác rửa bát cùng em!
3. Còn nữa, ra đường có thể thoải mái ngắm mấy em gái xinh xắn chân dài, nhưng ở nhà thì em phải là nhất. Đẹp sinh ra là để ngắm, tội gì anh. Vợ anh cũng được nhiều người xuýt xoa lắm đấy!
4. Vợ đẹp là vợ người ta. Nhưng em đẹp em vẫn là vợ anh!

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013
Câu chuyện hạnh phúc
Việt Max - một trong những giám khảo cá tính của game show Thử thách cùng bước nhảy (So you think you can dance phiên bản Việt) và cũng là một người cha yêu vợ yêu con - đã tự tay làm clip siêu đáng yêu và ý nghĩa cho con trai từ khi bé còn trong bụng mẹ cho đến lúc chào đời.
Ông bố trẻ này đã chia sẻ clip trên facebook của mình với những cảm xúc rất đáng yêu:
Dự kiến sinh Pid là ngày 30/11. Ngày 17/11, hai vợ chồng vẫn tung tăng đi Flea Market bán đồ kiếm tiền cho Pid. Tối về dẫn nhau đi ăn no nê rồi về nhà xem phim đến tận 2h đêm (có nghĩa là 2h sáng ngày 18/11). Vợ thì lăn ra ngủ trước, Tôi thì ngất ngây mãi mới ngủ được. Đang sập nguồn được 1 tí thì nghe tiếng vợ kêu rõ to từ nhà vệ sinh: "Chồng ơiiiii, em sắp đẻ rồi!!!".
Tỉnh cả ngủ, nhìn đồng hồ 4h sáng, mình tự trấn an: "Làm sao mà đẻ được, 30/11 mới sinh mà!!! Có sớm cũng chỉ vài ngày thôi". Nói xong tôi lại gục mặt vào gối. Giọng vợ vẫn lo lắng: "Không, dấu hiệu này là sắp đẻ mà".
Quanh co một lúc, quyết định là bắt taxi lên bệnh viện khám cho chắc cú. Vợ tôi được cái rất cẩn thận. Trước khi đi phải ăn mặc đẹp, kẻ mắt và vuốt gel tóc các kiểu. Mình cũng vậy ăn mặc cho chất chất 1 tí đi cho nó xứng đôi vừa lứa.
Hai vợ chồng ngồi trên taxi mà cứ như đi du lịch nghỉ mát, nói chuyện rôm rả, cứ mắng thằng Pid chắc sinh chuyện vớ vẩn làm bố mẹ phải lo. Tôi còn lên kế hoạch cho hôm nay là sau khi khám xong sẽ về nhà ngủ 1 giấc đến chiều. Cũng may đi vào lúc sáng sớm nên vèo cái là đến bệnh viện Hạnh Phúc. Mặc dù bệnh viện ở tít tận Bình Dương.

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013
Gửi em, cô dâu tương lai
Khi bắt đầu yêu em đậm sâu, anh chợt nhận ra, có thể, chuyện tình chúng mình sẽ kết thúc em ạ…
Bằng một đám cưới, có được không em?
Anh yêu em, cô gái nhỏ nhưng ý chí không nhỏ. Anh yêu cách em luôn mạnh mẽ đối diện mọi việc, anh yêu cách em nhìn mọi việc bằng một trái tim ấm áp và ánh mắt hướng dương.
Anh yêu em, cô gái có đôi mắt cười, mà chỉ cần nhìn thấy, anh có thể quên hết mệt nhọc và phiền muộn.
Anh yêu em, cô gái khéo tay đảm đang, hay làm những món quà nho nhỏ xinh xinh cho anh, hay gói rất khéo những tình cảm yêu thương đến cho anh
Anh yêu em, cô bé đa sầu đa cảm, dễ khóc mà cũng dễ cười, dễ động lòng nhưng cũng rất cương quyết trước mọi khó khăn
Anh yêu em, cách em bé nhỏ trong vòng tay anh, cách em thì thầm ba từ quen thuộc nhưng không bao giờ nhàm chán vào tai anh, cách em cười vui trước những trò đùa ngốc nghếch của anh
Anh yêu em, yêu nét chữ tròn trịa đẹp đẽ trau chuốt trong mỗi tấm thiệp, yêu giọng em đáng yêu tươi vui qua điện thoại, yêu gương mặt em rạng ngời hạnh phúc…
Anh yêu em, chỉ bởi vì em là chính em, chỉ bởi vì em là người con gái không thể thay thế trong trái tim anh, chỉ bởi vì nếu thiếu em, anh không tin trái tim mình có thể rung động thêm một lần nữa.
Này cô bé, đừng giấu nỗi buồn trong lòng, cứ mở lòng và dựa đầu vào vai anh thì thầm, em nhé!
Này cô bé, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ quá mức, vì mỗi người con gái sinh ra, luôn có một chàng trai đứng sau để bảo vệ, em yêu?
Này cô bé, đừng ương bướng nghịch ngợm đến lạnh lùng, đừng phụ thuộc yếu mềm vào bất cứ ai, hãy cứ là em, dịu dàng đúng lúc, mạnh mẽ khi cần, cô gái của anh.
Này cô bé, hãy để anh che chở cho em suốt đời, được không em…
“Ngày cưới của anh và em vẫn mong chờ
có hoa đính trên áo anh dưới mây trời thiên thanh.
Ngày cưới, là khi ta từ giã những giận hờn vu vơ
khi tình yêu đã lớn đã không còn ngây thơ
và ta biết đó những kỉ niệm mộng mơ…”
Để anh được ôm em nồng nàn, để anh được cùng em rót những ly rượu mừng vui, để anh và em được chúc phúc bởi những người thân yêu
Để anh được ngắm em đẹp xinh trong bộ váy trắng muốt bồng bềnh như nàng công chúa cổ tích, tay cầm bó hoa duyên phận chúng mình. Để anh được làm chú rể , đi cùng em con đường đến cuối cuộc đời…
Để vào một sáng thanh bình, khi trên đầu chúng ta đã điểm hai màu tóc, anh và em lại cùng nhau lật giở lại những trang truyện hay, những cuốn phim cũ, những nhân vật tình yêu bất hủ, của Titanic, của The Notebook, có được không em của anh.
Anh không hứa hẹn, không thề thốt, anh chỉ có những lời khẳng định, rằng anh sẽ luôn yêu em, bằng tất cả tấm lòng, bằng tất cả những gì anh có.

“Ngày cưới ngày ta nguyện ước chung một tương lai
Ngày ta mong ước riêng dành cho ai
Ngày ta sẽ về bên nhau mãi mãi”
Anh có ước mong sẽ cùng nhau khám phá cuộc sống này, đi đến nhiều nơi hơn, ngắm bình minh trên biển, cùng nhau leo núi, cùng nhau đi trên một chuyến tàu hỏa hay một chuyến máy bay, vi vu đến những miền đất xa lạ mà vô cùng quyến rũ. Chẳng qua vì chúng ta còn trẻ lắm mà. Vì anh cần em. Em cần anh. Chúng ta cần nhau.
“Ngày cưới, để ta ngắm xem đời còn thêng thang
Để ta vun đắp mối tình trong sáng
Ta không quên mang tình theo năm tháng”
Gửi em, cô dâu tương lai của anh. Yêu em. Mãi mãi.
Gửi em, cô gái đến từ hôm qua
Em à, anh không biết em là cô gái đến từ quá khứ, hiện tại, hay tương lai của anh, nhưng anh chắc chắn rằng em là một người hết sức đặc biệt đối với anh, tại sao à? Tại vì những dòng này là anh viết cho em - người con gái đã/đang/sẽ trở thành một người đặc biệt của anh.
Anh và em đã có những phút giây vui vẻ khi ở bên nhau, anh chắc chắn đã dành cho em những tình cảm tốt đẹp nhất bằng tất cả trái tim của mình. Nhưng, một lí do gì đó sẽ khiến anh và em không còn được bên nhau như thế nữa. Có thể do anh và em phải xa nhau, cũng có thể tình cảm trong anh và em đã thay đổi, cũng có thể một người nào đó đã đến và giành được nhiều tình cảm của anh hoặc em hơn những gì em và anh nhận được từ nhau trong những phút giây hạnh phúc nhất. Với bất kì lí do gì thì điều đó cũng không quan trọng, điều anh muốn em biết là anh sẽ không buồn lâu đâu. Anh sẽ quên em nhanh lắm.
Theo một cái lí lẽ thông thường nào đấy, nếu dành nhiều tình cảm cho nhau thì khi xa nhau, không còn được ở bên nhau nữa, người ta sẽ (phải) buồn, mà buồn rất lâu. Nhiều người thậm chí mấy năm không thể quên được nỗi buồn đó, họ đắm chìm vào quá khứ, vào những điều đã qua hoặc họ kiếm một người nào đó thay thế. Nhưng anh sẽ không thế.
Anh sẽ không thế, anh sẽ quên em. Kể cả em là người anh muốn nói chuyện hàng ngày, người luôn xuất hiện trong mỗi giấc mơ tuyệt đẹp của anh, người mà anh sẵn sàng dành tất cả mọi thứ để em có được những phút giây vui vẻ, hạnh phúc thì anh cũng sẽ quên em. Kể cả em có là cô gái khiến anh thay đổi mọi thứ, người khiến anh cảm thấy xấu hổ vì những phát ngôn ngông nghênh trước đây hoặc người mà anh sẵn sàng vứt cái tôi của mình vào trong một cái góc xấu xí nào đó để làm lành với em sau những lần giận dỗi thì anh cũng sẽ quên em.
Và kể cả anh đã từng yêu em hơn chính bản thân mình thì anh cũng sẽ quên em...
Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013
Chờ đợi người thương
Đôi khi một đứa con gái cũng sẽ yếu lòng, cũng trở nên mỏng manh, ước ao có một người nào đó tồn tại đặc biệt, đi bên cạnh cuộc đời mình. Để con gái co mình nhỏ xíu như một con mèo con, dựa dẫm vào người đặc biệt đó, yên bình và ấm áp, hết mực tin tưởng.
Đôi khi một đứa con gái cũng sẽ vấp ngã, vết thương dù đau cũng không bằng sự trống rỗng hở hoác trong tâm hồn, ước ao có một người nào đó tồn tại đặc biệt, đi bên cạnh cuộc đời mình. Để con gái mặc sức khóc, được níu tay cầm tay, được ôm ấp vỗ về.
Chỉ là đôi khi, một đứa con gái dù vô cùng bướng bỉnh, dù vô cùng ngoan cố, cũng sẽ không kìm được lòng mình trước một mảnh hạnh phúc phất phơ. Con gái thèm thuồng thứ tình cảm chân thành, đến từ một người có trái tim ấm áp, sẵn lòng quan tâm và chia sẻ, sẵn lòng dừng chân chờ đợi.
Vậy nên sẽ có những lúc con gái muốn tìm một bờ vai để tựa, một bàn tay để nắm, một tâm hồn đồng điệu.
Nhưng lại sợ…
Sợ tựa vào một bờ vai ai đó không phải của riêng mình…
Sợ nắm lấy bàn tay ai đó không phải của riêng mình…
Sợ đồng điệu với tâm hồn ai đó không chỉ tồn tại riêng mình…
Vậy thì nỗi đau sẽ càng lớn, nỗi cô đơn như hóa gã khổng lồ bóp nghẹt trái tim.
Mỗi cô gái sẽ không biết cho đến bao giờ, chính xác khi nào mình mới có thể tìm được người phù hợp.

Cho em khóc, đêm nay thôi
Ngày anh đến, anh bảo rằng sao mà em giống con trai thế, manh mẽ và ngang bướng, chẳng chịu để người ta có cơ hội thể hiện gì cả! Em luôn bảo rằng không sao, luôn bảo rằng mình em có thể làm được, độc lập đến mức khiến anh không ngừng cố gắng mới có thể len vào cuộc sống của em. Anh bảo rằng em càng như thế lại càng khiến người ta có cảm giác muốn che chở.
Thế nhưng anh đâu biết rằng, những gì anh nhìn thấy chỉ là cách em tự bảo vệ bản thân trước những nỗi đau từng gặp phải, trước những tổn thương ở tương lai. Thứ mà vẫn hàng ngày hằng giờ chực chờ cào nát tim em, thứ mà nếu không cẩn thận em sẽ phải chịu rất nhiều, rất nhiều đau đớn. Những gì anh nhìn thấy chỉ là lớp áo hoàn hảo để em gói ghém lòng mình về ru ngủ những giấc bình yên, không thôi nhắc nhớ những điều đáng nhớ nhưng bắt buộc phải quên.
Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013
Điều ước mùa giáng sinh
Trời bắt đầu vào đông, không khí hanh hao và lạnh lẽo bao trùm khắp con phố nhỏ. Em giơ tay ra, bắt lấy con gió mà nó chẳng chịu dừng chân, tuột qua kẽ tay, nhảy nhót cọ cọ vào làn mi em đang chờ bật khóc.
Đã mấy đông xa anh rồi mà em không sao thôi nhớ,nhớvề một người chẳng còn là của em.
Noel sắp đến, khắp nẻo đều vang lên khúc ca rộn rã chào đón một mùa giáng sinh an lành.Rảo bước trên phố, em trốn thật kĩ trong chiếc áo dày để che giấu nỗi cô đơn. Phố đông mà chẳng tìm thấy chút hơi ấm. Thì ra, cô đơn đáng sợ đến vậy.
Anh có nhớ noel năm nào chúng mình tay trong tay đắm say và hạnh phúc. Dưới tượng chúa anh đã hứa sẽ mãi bên em, lời hứa xưa vẫn còn đây mà người nay đâu mất. Trái tim em mỏi mệt kiếm tìmsao anh không quay trở lại? Anh có hay em rất nhớ anh không?
Một mùa Noel nữa lại về, emthấy niềm hạnh phúc trong ánh mắt của cô gái bẽn lẽn đi bên người yêu, thấy niềm vui của cô nhóc được bố mua quà tặng giáng sinh, thấy niềm hạnh phúc của các cặp tình nhân tay trong tay để xua tan cái lạnh. Em thấy anh - nỗi nhớ vẫn ngự trị trong em bao tháng ngày qua. Bất giác mỉm cười chua xót, hai bàn tay tự đan chặt lại, hỏi lòng “bao lâu rồi không có hơi ấm của anh?”.

Kí ức bồ công anh
Mùa đông lạnh và em cần hơi ấm, nỗi nhớ về anh lại một lần nữa cào xé con tim em. Đông năm nay tuy đến muộn nhưng sao nhẫn tâm và lạnh lùng thế, lạnh lùng khi những đợt gió heo may mang kỷ niệm ngày xưa về với em. Lạnh lùng những lúc em lang thang trên góc phố, nhớ vu vơ, hát nghêu ngao rồi giật mình khi có bóng hình quen thuộc ngang qua…
Chẳng biết là tình cờ hay là duyên số nữa, năm nay khi đông về mang theo từng làn gió ngoài kia, mang theo cả trái tim băng giá của e đi đến nơi xa. Cái lúc em cô đơn nhất, hiu quạnh nhất thì ngoài bầu trời kia, có cánh hoa nhỏ đang nheo mắt tinh nghịch bay đến và đậu trên cánh tay em. Bồ công anh!!!
Không hiểu vì sao khi nhìn thấy cánh hoa bé nhỏ ấy, khi được ngắm nhìn cả cánh đồng bồ công anh, em lại thấy lòng mình thanh thản đến lạ. Những kí ức ngày xưa lại tìm về trong em nhưng không còn ồn ào, không còn làm đau nhói con tim em mà lại nhẹ nhàng lắm.
Phải chăng chính sự yên bình của cánh hoa, hay ước muốn bay lên đến mọi vùng trời để đem tình yêu cho cuộc sống này của bồ công anh giúp em có thêm sức mạnh. Ngắm nhìn cánh hoa và hít sâu không khí lạnh giá của mùa đông năm nay em tìm lại chính mình, lúc mà anh chưa bước ra khỏi cuộc đời em.
Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013
" Người yêu " chung phòng
Này cô bạn cùng phòng ơi, chúng mình chính thức trở thành “người yêu” từ hôm nay nhé! Ăn cùng một nồi cơm, nằm cùng một cái gối, phải yêu nhau nhiều hơn cả người yêu nữa đấy. Chúng ta đã là người một nhà rồi, nên không được bỏ rơi nhau đâu. Mà người yêu thì có thể bỏ, ruột thịt trong nhà thì không đâu, nhớ nhé!
Những lần nổi hứng ra khỏi nhà và lang thang giữa đêm, đứng trên thành cầu hú hét, nhảy nhót ầm ĩ chỉ vì cảm thấy quá tù túng. Bao nhiêu người chỉ trỏ hai đứa mình cứ như vật thể lạ, nhưng kệ ai muốn nghĩ gì thì nghĩ, chỉ tớ biết rằng cậu đang không được vui, và tớ biết làm gì hơn nữa? Chúng mình sẽ điên cùng nhau!
Những lần tớ lười nấu cơm, cậu cũng nằm dài ôm laptop mê mẩn mấy anh Hàn Quốc, hai cái bụng đói meo nhưng cứ ngoan cố nằm yên chẳng buồn nhúc nhích. Tớ nhìn cậu cau mày, cậu nhìn tớ than thở. Đến lúc dạ dày không cho phép nhịn nữa, hai đứa lại lê la hết quán này quán nọ ăn bù. Rồi bao nhiêu công sức giảm cân đổ xuống sông xuống bể, hai đứa cười xòa “có thực mới vực được đạo” chứ sao! Chúng mình cùng béo!
Làm bạn với người yêu .
Thực ra, tình yêu không chỉ có đến mà còn có đi. Và chẳng có sự ra đi nào là dễ dàng với những người ở lại. Đường hun hút những yêu thương xa xôi, một cái xoay lưng cũng đủ để đẩy nhau ra khỏi hành trình ngỡ như đã từng chạy dài đến mãi mãi. Xa một chút, chệch lòng một chút, tất cả bỗng hóa mây trôi, người thương chợt thành lạ giữa cuộc đời.
Buồn lắm chứ, khi mà người này đang là một nửa của người kia, chợt xê dịch biến thành một người đứng ngoài lề cuộc sống. Dối nhau từ nay là bạn, ừ, đành làm bạn với người mình yêu…
Mỗi người giấu kín cho riêng mình những nhức nhối trong lòng để cố gắng mỉm cười nhìn nhau mà không hằn những vết đau. Như là những chua xót và nồng nàn ngày xưa đã vĩnh viễn gạt đi, vĩnh viễn chìm sâu trong sự nhẫn tâm đầy cố chấp. Như là anh đã quên rồi và em thôi không còn nhớ nữa. Như là mình hiện tại, chỉ có thể ở cạnh nhau làm bạn nữa mà thôi.
Chừng nào đối diện người kia, mà lòng bình thản như mặt hồ ngủ yên, yêu thương nhẹ bẫng trôi đi không oán trách, không tơ vương thì mãi tới lúc đó mới an tâm rằng sự chia xa ngày trước không còn là vết cắt. Nhưng đứng trước nhau dẫu chỉ còn một chút xuyến xao, lòng vẫn không thể vui khi nhìn kẻ kia hạnh phúc, thì sự rời bỏ lúc trước vẫn còn đau đáu một nỗi dày vò.
Tháng Mười hai gõ cửa, mùa đông về rồi, và trời lạnh lắm. Em và anh vẫn thế, ngập ngừng trước ngưỡng cửa cuộc sống của nhau nhưng bước vào thì không nỡ mà quay lưng cũng chẳng đành. Cứ lẳng lặng rụt rè quan tâm như hai kẻ yêu thầm nhưng đánh lừa rằng mình thản nhiên là bạn. Bởi mối tình này đã thực sự vượt quá tầm tay…
ĐÔng lạnh lắm, anh đã có người yêu thương chưa ?
Đông lạnh, con người ta cảm thấy cô đơn và cần nắm lấy một bàn tay của ai đó, cần cái ôm của ai đó và cần ai đó sưởi ấm trái tim mình. Em biết, nhưng em không thể làm điều đó cho anh.
Đêm đến, khi chỉ còn một mình với bầu trời đêm tĩnh mịch, em mới tự hỏi giờ này anh đang làm gì, đang ở cùng ai, đang cảm thấy như thế nào. Trái tim em lại cảm thấy nhói lên vì không đủ can đảm hỏi anh để có được câu trả lời. Bởi với anh, em không là ai cả, hay em chỉ là một người bạn ở rất xa nơi anh thuộc về.
Bình minh thức giấc, khi đôi mắt em chưa kịp đón ánh nắng mai, tâm trí em đã nghĩ về anh. Sáng nay anh sẽ ăn gì, anh sẽ đi đâu và khi ra ngoài anh có mặc đủ ấm hay không. Rồi em tự cười mình, bởi tất cả những điều đó em cũng đâu thể thốt nên lời, đâu thể thổ lộ cho anh biết. Chỉ là em đang đặt câu hỏi cho chính em rồi luẩn quẩn không biết câu trả lời mà thôi.
Em thật sự không đủ dũng cảm để theo đuổi tình yêu của mình, em sợ sẽ không với được tới anh, sợ trèo cao sẽ ngã đau. Nếu sợ nhiều như vậy thì đâu phải là yêu – người ta sẽ nghĩ như vậy. Nhưng nếu ai đã từng yêu, đã từng không dám tiếp tục yêu thì sẽ hiểu được nỗi sợ hãi của em lúc này.

Đông về rồi sao mình chưa nắm tay nhau ?
Trời co mình ủ buốt, em và anh co mình trong một mối quan hệ không thể gọi tên. Đôi khi chỉ là một chiều lững thững trên phố, với ánh đèn phủ mờ tâm trạng, bụi bay vào mắt, nhòe nhoẹt nước, em run vai khóc nấc cho một chuyện tình buồn.
Người ta vẫn bảo với nhau rằng, ở trong một mối quan hệ không rõ ràng thật tốt. Có thể đến bên cạnh nhau khi cần, được đan tay nắm tay, được tựa vào nhau để sống, được quan tâm chăm sóc, cũng được phép hững hờ, được phép trong tay với những người khác ngoài lề cuộc sống,… Như thế, quá dễ dàng để yêu thương. Và không sợ bị tổn thương. Bởi, có là gì của nhau đâu? Nhưng đấy là người ta nói thế, người ta cũng chỉ là người ở ngoài nhìn vào những kẻ ở trong mối quan hệ hời hợt lướt qua mà phán xét vậy thôi. Thường thì, người ở ngoài muốn nhảy vào, người bên trong lại muốn chạy ra.
Em đủ cô đơn để hiểu, có những lúc cảm thấy tâm hồn mình như già nua vì chờ đợi. Chờ đợi một người vốn không thuộc về mình, chờ một trái tim không chỉ dành cho riêng mình một chỗ đứng, là điều khó khăn đến nhường nào. Những khoảnh khắc đợi chờ ấy khiến tuổi trẻ già nua, khiến tình yêu trong em như chết héo. Những khoảnh khắc đợi chờ ấy, người yêu nhau không tài nào biết được, vì chúng mình đâu phải là người yêu của nhau, chỉ là hờ hững với nhau thôi.

Người ta vẫn bảo với nhau rằng, ở trong một mối quan hệ không rõ ràng thật tốt. Có thể đến bên cạnh nhau khi cần, được đan tay nắm tay, được tựa vào nhau để sống, được quan tâm chăm sóc, cũng được phép hững hờ, được phép trong tay với những người khác ngoài lề cuộc sống,… Như thế, quá dễ dàng để yêu thương. Và không sợ bị tổn thương. Bởi, có là gì của nhau đâu? Nhưng đấy là người ta nói thế, người ta cũng chỉ là người ở ngoài nhìn vào những kẻ ở trong mối quan hệ hời hợt lướt qua mà phán xét vậy thôi. Thường thì, người ở ngoài muốn nhảy vào, người bên trong lại muốn chạy ra.
Em đủ cô đơn để hiểu, có những lúc cảm thấy tâm hồn mình như già nua vì chờ đợi. Chờ đợi một người vốn không thuộc về mình, chờ một trái tim không chỉ dành cho riêng mình một chỗ đứng, là điều khó khăn đến nhường nào. Những khoảnh khắc đợi chờ ấy khiến tuổi trẻ già nua, khiến tình yêu trong em như chết héo. Những khoảnh khắc đợi chờ ấy, người yêu nhau không tài nào biết được, vì chúng mình đâu phải là người yêu của nhau, chỉ là hờ hững với nhau thôi.

Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013
7 điều con gái chẳng bao giờ nói ra nhưng mong bạn hiểu
Bạn sắp hoặc đang ở trong một mối quan hệ? Vậy đã bao giờ bạn chú ý đến những lúc mà dường như mọi việc bạn làm đều có thể khiến nàng nổi cáu. Bạn chẳng hề cố ý như vậy nhưng dường như, những thứ diễn ra trong cái đầu xinh xắn của phái đẹp luôn phức tạp còn hơn cả một cuộc thế chiến. Vậy thì đây chính là lúc để một anh chàng học cách trở thành một người đàn ông, bớt nghĩ xem tại sao nàng lại cáu giận vô cớ vậy và học cách nhạy cảm, tinh tế một chút đi thôi. Những điều nàng thật sự muốn, nàng sẽ không bao giờ nói với bạn đâu, hãy luôn chuẩn bị tinh thần là vậy.
1. Đừng cố gây sự chú ý quá đà
Nhiều anh chàng mới đi chơi với cô gái mình thích, hay thậm chí là những anh chàng đã có người yêu, thường xuyên rơi vào tình trạng thích thể hiện trước mắt nàng. Chửi thề một chút, khoe nắm đấm một cách vô tội vạ, tin tôi đi, điều đó không làm bạn đàn ông hơn một chút nào trong mắt nàng đâu, thậm chí là ngược lại.
1. Đừng cố gây sự chú ý quá đà
Nhiều anh chàng mới đi chơi với cô gái mình thích, hay thậm chí là những anh chàng đã có người yêu, thường xuyên rơi vào tình trạng thích thể hiện trước mắt nàng. Chửi thề một chút, khoe nắm đấm một cách vô tội vạ, tin tôi đi, điều đó không làm bạn đàn ông hơn một chút nào trong mắt nàng đâu, thậm chí là ngược lại.
Đấy là nghiêm trọng nhất, còn dễ chấp nhận hơn là việc bạn cố thể hiện mình là một người nhảy rất cừ trong bar (trong khi những động tác của bạn cứ như trẻ mẫu giáo múa trước trường vậy), hay đứng đực ra trước cổng cơ quan, trường học của nàng với một bó hoa nào đó. (Điều này tuyệt nhiên không được những cô nàng hiện đại chấp nhận bởi, trời ơi, đây đâu phải cảnh trong một bộ phim và bạn đâu có đẹp trai như diễn viên chính?)
2. Không phải cô gái nào cũng quan tâm đến tiền

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013
Đừng từ bỏ ước mơ
Cứ cho rằng ước mơ là thứ xa vời, tít tắp, cứ cho ước mơ là những thứ hoang đường ngoài tầm với, để rồi lấy đấy làm cơ hội mà lần lượt bỏ qua những khao khát chưa thể bắt tay thực hiện. Chúng ta, những người cho rằng mình đã quá lớn để giữ khư khư những giấc mơ con trẻ, đang dần đánh mất những thứ còn thuộc về mình.
Khi còn nhỏ, ước mơ bị bóp méo thành chuẩn mực của người lớn, để rồi luôn phải thừa nhận những mong muốn chẳng phải của mình.
Khi lớn thêm chút nữa, ước mơ dần được tạm gác lại để tập trung vào những mối bận tâm khác, chúng ta sẽ quên, chúng ta buộc phải quên, vô số trải nghiệm mới mẻ dễ cuốn chúng ta vào thử thách về độ sâu của những thứ chúng ta chưa từng thử.
Chúng ta quên đi ước mơ thời bé mọn của mình.
Và thế là chúng ta vô tình bước vào con đường, được đưa đẩy bởi những người khác.

Trưởng thành rồi, ước mơ dần được thay thế bằng những điều thực tế hơn, thậm chí, gió mưa và giông bão sẽ tìm đến, và nhấn chìm tất cả. Phần hiện thực khốc liệt trồi ra khỏi viễn tưởng và hoài bão to lớn về cuộc sống. Để buộc chúng ta phải từ bỏ, hoặc nhắm mắt đưa chân bán rẻ đi ước mơ khi xưa của chính mình.
Đừng chờ đợi
Đừng chờ đến lúc thời gian vụt trôi nhanh rồi mới ngồi thẫn thờ ngậm ngùi tiếc nuối. Trong cuộc sống, chờ đợi có lẽ là một niềm hạnh phúc, nếu biết cách chờ đợi thì điều đó sẽ rèn luyện cho ta đức tính của sự kiên nhẫn vốn có. Nhưng cũng có những điều hết sức giản dị mà đôi khi ta đừng nên chờ đợi…
Đừng chờ đến lúc thời gian vụt trôi nhanh rồi mới ngồi thẫn thờ ngậm ngùi tiếc nuối, bởi trong thời gian đó bạn còn có thể làm được thật là nhiều thứ như đọc sách, nhảy dây, nấu một bữa ăn thật ngon cho gia đình,…
Đừng chờ đến lúc thi rớt rồi mới cố gắng ôn luyện thật chăm chỉ. Hãy cố gắng hết sức mình trước đi đã, bởi vì bạn có thể đạt được số điểm cao ngay từ bây giờ kia mà. Đợi đến lúc ấy, có chắc bạn sẽ có dũng khí mà tiếp tục ôn lại hay không…
Đừng chờ đến lúc người khác bắt chuyện với bạn trước rồi bạn mới đáp lại. Mà bạn hãy chủ động bắt chuyện với người khác vì có lẽ người đối diện cũng đang chờ đợi bạn mở lời trước thì sao. Hãy mạnh dạn lên và rồi một tình bạn mới sẽ đến với tất cả chúng ta…
Đừng chờ đợi đến khi nào bạn sở hữu được máy tính để bàn hay một cái laptop trong tay rồi bạn mới nghĩ đến việc sẽ theo đuổi niềm đam mê của bạn là viết lách. Bởi đến lúc bạn có được nó trong tay rồi thì suy nghĩ của bạn đã là thật khác rồi. Hãy bắt đầu ngay từ bây giờ, biết đâu bạn sẽ tích lũy được một khoản kha khá nào thì sao,…
Đừng chờ đến lúc bạn bị người khác dụ dỗ và lừa gạt rồi mới tự trách bản thân sao mà ngu ngốc quá. Hãy không ngừng cập nhật thông tin để trở thành một người có lập trường vững vàng bạn nhé…

Chờ đợi người thương
Chúng ta nhắc với nhau một điều rằng, vì người đến không dễ dàng và ta cũng đã không dễ dàng để chờ đợi, nên trân trọng lấy nhau thì hơn.
Đôi khi một đứa con gái cũng sẽ yếu lòng, cũng trở nên mỏng manh, ước ao có một người nào đó tồn tại đặc biệt, đi bên cạnh cuộc đời mình. Để con gái co mình nhỏ xíu như một con mèo con, dựa dẫm vào người đặc biệt đó, yên bình và ấm áp, hết mực tin tưởng.
Đôi khi một đứa con gái cũng sẽ vấp ngã, vết thương dù đau cũng không bằng sự trống rỗng hở hoác trong tâm hồn, ước ao có một người nào đó tồn tại đặc biệt, đi bên cạnh cuộc đời mình. Để con gái mặc sức khóc, được níu tay cầm tay, được ôm ấp vỗ về.
Chỉ là đôi khi, một đứa con gái dù vô cùng bướng bỉnh, dù vô cùng ngoan cố, cũng sẽ không kìm được lòng mình trước một mảnh hạnh phúc phất phơ. Con gái thèm thuồng thứ tình cảm chân thành, đến từ một người có trái tim ấm áp, sẵn lòng quan tâm và chia sẻ, sẵn lòng dừng chân chờ đợi.
Vậy nên sẽ có những lúc con gái muốn tìm một bờ vai để tựa, một bàn tay để nắm, một tâm hồn đồng điệu.
Nhưng lại sợ…
Sợ tựa vào một bờ vai ai đó không phải của riêng mình…
Sợ nắm lấy bàn tay ai đó không phải của riêng mình…
Sợ đồng điệu với tâm hồn ai đó không chỉ tồn tại riêng mình…
Vậy thì nỗi đau sẽ càng lớn, nỗi cô đơn như hóa gã khổng lồ bóp nghẹt trái tim.
Mỗi cô gái sẽ không biết cho đến bao giờ, chính xác khi nào mình mới có thể tìm được người phù hợp.

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013
Thành công thì thế nào, thất bại thì sao
Tôi có một anh bạn, sau khi biết mình thi trượt đại học, đã tự tử. Tất cả mọi người thân bên cạnh, cả bạn bè thầy cô đều bàng hoàng. Căn bản không phải vì bởi anh ấy kém cỏi, mà bởi vì anh ấy chịu thua bản thân mình, chịu thua cả những vấp váp đầu đời, chịu thua cả những ánh mắt từ những người khác.
Khi đó, thất bại đã chi phối toàn bộ sinh mệnh. Và thành công đột nhiên chính là điều quyết định việc con người ta có thể sống, còn thất bại lại khiến người ta mất dần lý do để sống. Những nỗi lo ngại về thất bại và thành công lớn dần, để rồi có những cái chết như thế!
Người ta vẫn băn khoăn mọi nỗi thành công hoặc thất bại trong cuộc đời mình. Có người lấy đó làm thành tích, cũng có người lấy đó làm niềm vui, có người lấy đó để tự mãn, cũng có người coi đó chỉ là những niềm vui nhỏ nhặt, để nó không ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống.
Thật ra, thành công hay thất bại chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống, chứ không phải giữ vai trò quyết định toàn bộ cuộc sống. Có biết bao thứ quan trọng hơn, chỉ tiếc là thái độ của mọi người dành cho nó khác nhau. Đến độ, nó sắp trở thành chuẩn mực quyết định giá trị con người mất rồi!
Nhưng bạn biết không, chúng ta làm gì có thể sống hai lần? Tại sao chúng ta luôn lãng phí cuộc đời tiêu xài vào cảm giác thắng thua. Thành công hay thất bại âu cũng chỉ là một cái đích để phấn đấu, chứ không phải là cái để bạn sẵn sàng mang tính mạng hay cả cuộc đời để đánh đổi.

Bởi vì sẽ có lúc bạn nhận ra, chúng không phải là toàn bộ cuộc đời mình.
Vì em, a nguyện cả đời là một người câm
Có một chàng trai bị câm. Hàng xóm của anh là một cô gái xinh đẹp, nếu như phải hình dung vẻ đẹp và sự dịu dàng của cô, có lẽ phải dùng từ "thiên sứ"! Cứ thế, chàng trai đem lòng yêu cô gái, nhưng anh cũng biết rõ rằng mình chỉ là một người câm. Đối với anh, cô như một ngôi sao trong tranh, chỉ có thể ngắm nhìn
mà không bao giờ có được.
Gia cảnh của cả hai không giàu có, họ đều chăm chỉ học hành, hi vọng có ngày làm nên sự nghiệp. Chàng trai học trên cô gái một lớp.
Năm thứ nhất, anh đậu đại học. Trước lúc đi xa, cô nói: "Hãy đợi em, em sẽ đi tìm anh". Anh gật đầu, bước lên chuyến tàu rời xa quê.
Năm sau, cô cũng nhận được giấy báo nhập học.
Đứng trước cổng trường đại học, vẻ đẹp của cô thu hút mọi bước chân của các nam sinh viên và sự ngưỡng mộ của các nữ sinh viên.
Cô đang tìm một người. Cô tìm khắp các khoa nhưng vẫn không tìm được anh.
Giảng viên bảo: "Năm ngoái, anh ta đã không đến nhập học…".
Cô khóc, khóc nức nở, giọt nước mắt rơi xuống đất tan vỡ như chính những hi vọng suốt một năm nay.
Cô vẫn kiên cường, cô tin nhất định anh đang ở một nơi nào đó mà phấn đấu, vì thế cô không bỏ cuộc.
Cô không gánh nổi toàn bộ học phí, mặc dù trường đã miễn giảm một phần, nhưng học phí đối với cô vẫn là một vấn đề không nhỏ.
Một ngày giữa học kỳ, cô nhận được thư của gia đình. Trong thư bố mẹ cô bảo rằng có một người chú đồng ý lo cho cô học xong đại học. Cô mừng rỡ, từ khi lên đại học, đây là lần đầu tiên cô cười.
Mỗi ngày có không ít chàng trai ưu tú vây xung quanh cô, nhưng lòng cô chỉ có một mình chàng trai câm.
Nghỉ hè, cô trở về nhà. "Có tin tức gì của anh ấy không hả bác?". Cô hỏi bố mẹ anh. "Không cháu ạ, hai bác cũng rất lo". Bố mẹ anh nói vậy, nhưng biểu hiện lại bình tĩnh lạ thường.
"Con có thể đến thăm và cảm ơn chú ấy không ạ?". Cô hỏi bố mẹ. "Chú ấy nói không cần đâu, hơn nữa chú sống rất xa, đó là một người chú bà con xa". Bố mẹ nói với cô như thế, nhưng không hiểu tại sao thái độ rất căng thẳng.
Cô thừa thông minh để hiểu rằng, anh không biến mất. Nhưng cô không nói ra, cô đem niềm vui ấy chôn chặt trong lòng, cô phải học thật chăm chỉ, khi nào tốt nghiệp rồi cô sẽ đi tìm anh.
Thời gian bốn năm thấm thoát trôi qua, cô nhận được bằng tốt nghiệp và hợp đồng tuyển dụng của một công ty danh tiếng quốc tế.
Cô vội vàng trở về nhà. Bố mẹ anh cuối cùng cũng bị thuyết phục bởi thái độ kiên quyết của cô, nói ra nơi mà anh đang làm việc.
Hầm xe nóng bức với không khí oi nồng, cô đứng ở cửa nhìn thấy bóng dáng xiêu vẹo của anh.
Cô rơi nước mắt, anh giật mình bởi tiếng khóc, ngước lên nhìn. Trong khoảnh khắc, bóng anh chìm vào làn khói đang bốc lên ngùn ngụt. Cô chạy xông vào, nhưng… người này cũng không phải, người kia cũng không phải, bóng dáng mỗi người làm tiêu tan hi vọng của cô.
Cuối cùng, trong một hầm xe phía trong cùng nhất, cô đã tìm thấy bóng dáng quen thuộc mà xa lạ.
"Em muốn làm vợ anh". Cô nói, tuy gương mặt giàn giụa nước mắt nhưng vẫn thấp thoáng nụ cười rạng rỡ như hoa. Đây là câu nói mà cô đã luyện tập suốt bốn năm nay.
Nói đoạn, cô nhìn anh, chờ đợi câu trả lời của anh.
Anh nhìn cô rồi đột nhiên vùng chạy, một lần nữa mất hút trong làn khói, một lần nữa biến mất trong cuộc sống của cô.
Cô đau lòng nhốt mình trong phòng khóc suốt ba ngày. Cuối cùng cô lại vác hành lý trên lưng. Suy cho cùng, người mình yêu dù không gặp nữa, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Từ bố mẹ anh, cô biết được, anh cũng đã đến thành phố này. Cô lại mỉm cười bởi vì cô biết, anh đang âm thầm bảo vệ cô.
Rất nhiều lần, cô dường như thấy bóng dáng anh, nhưng lúc cô đuổi theo, bóng dáng ấy đã sớm biến mất trong biển người.
Mãi cho đến một ngày, cô nhập viện.
Anh đột ngột xuất hiện trước mặt cô, trên cổ quấn băng trắng toát. "Sao thế này?" - cô nôn nóng hỏi.
"Lúc làm việc không cẩn thận, anh ấy bị dây thép cứa đứt dây tiếng ở cổ, không chết đã là may mắn rồi" - người đồng nghiệp của anh nói.
Anh cũng vội nhìn cô, nóng lòng muốn biết nguyên nhân cô vào bệnh viện.
Cô chậm rãi nói: "Cổ họng của em bị viêm quá lâu, nếu như làm phẫu thuật, có lẽ em sẽ bị mất tiếng nói". Cô nói thế nhưng trong ánh mắt lại đầy niềm vui.
Từ ngày hôm đó, anh lại trở về bên cạnh cô, chăm sóc cô chân thành. Cho đến trước ngày phẫu thuật, cô nhìn anh nói: "Có lẽ đây là câu nói cuối cùng em nói với anh. Em muốn được làm vợ anh. Không phải em thương hại anh, mà vì em… yêu… anh!". Ba từ này cô đã không phát ra tiếng, chỉ mấp máy trên môi.
Anh khóc, nhìn cô được đưa vào phòng mổ.
Đèn tắt, bác sĩ phẫu thuật bước ra, ông nói với anh: "Phẫu thuật thành công, nhưng cô ấy không thể nói chuyện nữa".
Sau đó, anh nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc của cô: "Bây giờ em và anh giống nhau rồi".
Cô dùng hết sức để làm động tác tay câu nói duy nhất mà cô vừa học: "Em yêu anh!". Anh run rẩy cũng làm lại động tác đó.
Họ kết hôn, một hôn lễ bình dị.
Sau ngày cưới, tất cả đều chìm ngập trong yên tĩnh và mỹ mãn.
Thế giới của họ không có âm thanh, nhưng dường như tràn ngập nụ cười hạnh phúc.
Thế nhưng trời cao một lần nữa lại trớ trêu, cuộc sống hạnh phúc chỉ vỏn vẹn bốn năm. Anh bị ung thư thời kỳ cuối.
Lần này cô không khóc, cô biết anh hi vọng cô kiên cường mà tiếp tục sống.
Anh ra đi thanh thản, nụ cười trên môi nói lên rằng anh đã ra đi không có gì đau khổ.
Cuối cùng cô cũng không kìm được nữa, nắm bàn tay lạnh ngắt của anh, cô khóc nấc, tiếng khóc trở thành âm thanh đau buồn vang trong bệnh viện.
Bạn bè an ủi cô. Cô nhẹ nhàng sờ lên tấm ảnh của anh, cô nói thành tiếng: "Tại sao? Khó khăn lắm mới ở bên nhau, tại sao anh lại sớm ra đi một mình? Anh nhẫn tâm bỏ lại em một mình trên thế gian này sao? Lẽ nào chỉ vì em đã gạt anh, mà anh nỡ bỏ em đi sao?".
Một buổi sớm sau mấy mươi năm, người phụ nữ đã bị thời gian bào mòn nhan sắc đứng trước mộ anh, đặt lên bó hoa bách hợp mà anh thích nhất. Bỗng cô phát hiện trên bia mộ có một lá thư.
Cô run rẩy mở thư ra, là của một người bạn cũ của anh viết:
"Đã nhiều năm rồi, chắc không cần giấu chị nữa. Lần đó, chị vào bệnh viện nhìn thấy băng trắng trên cổ anh ấy, kỳ thực không phải là tai nạn lao động gì cả. Một bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng đã phẫu thuật lại dây tiếng cho anh ấy, anh ấy sớm đã có thể nói chuyện rồi. Nhưng vì biết chị sắp mất đi năng lực nói, anh ấy đã đem niềm vui này chôn giấu trong lòng. Vì chị, anh ấy nguyện lòng tiếp tục làm một người câm".
Cứ tưởng anh đi rồi thì cô sẽ không khóc nữa, nhưng sau mấy mươi năm, cô lại nếm vị mặn xót xa của nước mắt.
Tin tưởng, chân thành là nền tảng của tình yêu…
Thế nhưng có lúc, một tình yêu được bày tỏ bởi lời nói dối ngọt ngào thì không ngôn ngữ nào truyền tải hết được...
mà không bao giờ có được.
Gia cảnh của cả hai không giàu có, họ đều chăm chỉ học hành, hi vọng có ngày làm nên sự nghiệp. Chàng trai học trên cô gái một lớp.
Năm thứ nhất, anh đậu đại học. Trước lúc đi xa, cô nói: "Hãy đợi em, em sẽ đi tìm anh". Anh gật đầu, bước lên chuyến tàu rời xa quê.
Năm sau, cô cũng nhận được giấy báo nhập học.
Đứng trước cổng trường đại học, vẻ đẹp của cô thu hút mọi bước chân của các nam sinh viên và sự ngưỡng mộ của các nữ sinh viên.
Cô đang tìm một người. Cô tìm khắp các khoa nhưng vẫn không tìm được anh.
Giảng viên bảo: "Năm ngoái, anh ta đã không đến nhập học…".
Cô khóc, khóc nức nở, giọt nước mắt rơi xuống đất tan vỡ như chính những hi vọng suốt một năm nay.
Cô vẫn kiên cường, cô tin nhất định anh đang ở một nơi nào đó mà phấn đấu, vì thế cô không bỏ cuộc.
Cô không gánh nổi toàn bộ học phí, mặc dù trường đã miễn giảm một phần, nhưng học phí đối với cô vẫn là một vấn đề không nhỏ.
Một ngày giữa học kỳ, cô nhận được thư của gia đình. Trong thư bố mẹ cô bảo rằng có một người chú đồng ý lo cho cô học xong đại học. Cô mừng rỡ, từ khi lên đại học, đây là lần đầu tiên cô cười.
Mỗi ngày có không ít chàng trai ưu tú vây xung quanh cô, nhưng lòng cô chỉ có một mình chàng trai câm.
Nghỉ hè, cô trở về nhà. "Có tin tức gì của anh ấy không hả bác?". Cô hỏi bố mẹ anh. "Không cháu ạ, hai bác cũng rất lo". Bố mẹ anh nói vậy, nhưng biểu hiện lại bình tĩnh lạ thường.
"Con có thể đến thăm và cảm ơn chú ấy không ạ?". Cô hỏi bố mẹ. "Chú ấy nói không cần đâu, hơn nữa chú sống rất xa, đó là một người chú bà con xa". Bố mẹ nói với cô như thế, nhưng không hiểu tại sao thái độ rất căng thẳng.
Cô thừa thông minh để hiểu rằng, anh không biến mất. Nhưng cô không nói ra, cô đem niềm vui ấy chôn chặt trong lòng, cô phải học thật chăm chỉ, khi nào tốt nghiệp rồi cô sẽ đi tìm anh.
Thời gian bốn năm thấm thoát trôi qua, cô nhận được bằng tốt nghiệp và hợp đồng tuyển dụng của một công ty danh tiếng quốc tế.
Cô vội vàng trở về nhà. Bố mẹ anh cuối cùng cũng bị thuyết phục bởi thái độ kiên quyết của cô, nói ra nơi mà anh đang làm việc.
Hầm xe nóng bức với không khí oi nồng, cô đứng ở cửa nhìn thấy bóng dáng xiêu vẹo của anh.
Cô rơi nước mắt, anh giật mình bởi tiếng khóc, ngước lên nhìn. Trong khoảnh khắc, bóng anh chìm vào làn khói đang bốc lên ngùn ngụt. Cô chạy xông vào, nhưng… người này cũng không phải, người kia cũng không phải, bóng dáng mỗi người làm tiêu tan hi vọng của cô.
Cuối cùng, trong một hầm xe phía trong cùng nhất, cô đã tìm thấy bóng dáng quen thuộc mà xa lạ.
"Em muốn làm vợ anh". Cô nói, tuy gương mặt giàn giụa nước mắt nhưng vẫn thấp thoáng nụ cười rạng rỡ như hoa. Đây là câu nói mà cô đã luyện tập suốt bốn năm nay.
Nói đoạn, cô nhìn anh, chờ đợi câu trả lời của anh.
Anh nhìn cô rồi đột nhiên vùng chạy, một lần nữa mất hút trong làn khói, một lần nữa biến mất trong cuộc sống của cô.
Cô đau lòng nhốt mình trong phòng khóc suốt ba ngày. Cuối cùng cô lại vác hành lý trên lưng. Suy cho cùng, người mình yêu dù không gặp nữa, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Từ bố mẹ anh, cô biết được, anh cũng đã đến thành phố này. Cô lại mỉm cười bởi vì cô biết, anh đang âm thầm bảo vệ cô.
Rất nhiều lần, cô dường như thấy bóng dáng anh, nhưng lúc cô đuổi theo, bóng dáng ấy đã sớm biến mất trong biển người.
Mãi cho đến một ngày, cô nhập viện.
Anh đột ngột xuất hiện trước mặt cô, trên cổ quấn băng trắng toát. "Sao thế này?" - cô nôn nóng hỏi.
"Lúc làm việc không cẩn thận, anh ấy bị dây thép cứa đứt dây tiếng ở cổ, không chết đã là may mắn rồi" - người đồng nghiệp của anh nói.
Anh cũng vội nhìn cô, nóng lòng muốn biết nguyên nhân cô vào bệnh viện.
Cô chậm rãi nói: "Cổ họng của em bị viêm quá lâu, nếu như làm phẫu thuật, có lẽ em sẽ bị mất tiếng nói". Cô nói thế nhưng trong ánh mắt lại đầy niềm vui.
Từ ngày hôm đó, anh lại trở về bên cạnh cô, chăm sóc cô chân thành. Cho đến trước ngày phẫu thuật, cô nhìn anh nói: "Có lẽ đây là câu nói cuối cùng em nói với anh. Em muốn được làm vợ anh. Không phải em thương hại anh, mà vì em… yêu… anh!". Ba từ này cô đã không phát ra tiếng, chỉ mấp máy trên môi.
Anh khóc, nhìn cô được đưa vào phòng mổ.
Đèn tắt, bác sĩ phẫu thuật bước ra, ông nói với anh: "Phẫu thuật thành công, nhưng cô ấy không thể nói chuyện nữa".
Sau đó, anh nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc của cô: "Bây giờ em và anh giống nhau rồi".
Cô dùng hết sức để làm động tác tay câu nói duy nhất mà cô vừa học: "Em yêu anh!". Anh run rẩy cũng làm lại động tác đó.
Họ kết hôn, một hôn lễ bình dị.
Sau ngày cưới, tất cả đều chìm ngập trong yên tĩnh và mỹ mãn.
Thế giới của họ không có âm thanh, nhưng dường như tràn ngập nụ cười hạnh phúc.
Thế nhưng trời cao một lần nữa lại trớ trêu, cuộc sống hạnh phúc chỉ vỏn vẹn bốn năm. Anh bị ung thư thời kỳ cuối.
Lần này cô không khóc, cô biết anh hi vọng cô kiên cường mà tiếp tục sống.
Anh ra đi thanh thản, nụ cười trên môi nói lên rằng anh đã ra đi không có gì đau khổ.
Cuối cùng cô cũng không kìm được nữa, nắm bàn tay lạnh ngắt của anh, cô khóc nấc, tiếng khóc trở thành âm thanh đau buồn vang trong bệnh viện.
Bạn bè an ủi cô. Cô nhẹ nhàng sờ lên tấm ảnh của anh, cô nói thành tiếng: "Tại sao? Khó khăn lắm mới ở bên nhau, tại sao anh lại sớm ra đi một mình? Anh nhẫn tâm bỏ lại em một mình trên thế gian này sao? Lẽ nào chỉ vì em đã gạt anh, mà anh nỡ bỏ em đi sao?".
Một buổi sớm sau mấy mươi năm, người phụ nữ đã bị thời gian bào mòn nhan sắc đứng trước mộ anh, đặt lên bó hoa bách hợp mà anh thích nhất. Bỗng cô phát hiện trên bia mộ có một lá thư.
Cô run rẩy mở thư ra, là của một người bạn cũ của anh viết:
"Đã nhiều năm rồi, chắc không cần giấu chị nữa. Lần đó, chị vào bệnh viện nhìn thấy băng trắng trên cổ anh ấy, kỳ thực không phải là tai nạn lao động gì cả. Một bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng đã phẫu thuật lại dây tiếng cho anh ấy, anh ấy sớm đã có thể nói chuyện rồi. Nhưng vì biết chị sắp mất đi năng lực nói, anh ấy đã đem niềm vui này chôn giấu trong lòng. Vì chị, anh ấy nguyện lòng tiếp tục làm một người câm".
Cứ tưởng anh đi rồi thì cô sẽ không khóc nữa, nhưng sau mấy mươi năm, cô lại nếm vị mặn xót xa của nước mắt.
Tin tưởng, chân thành là nền tảng của tình yêu…
Thế nhưng có lúc, một tình yêu được bày tỏ bởi lời nói dối ngọt ngào thì không ngôn ngữ nào truyền tải hết được...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)