Ở lại với em

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

10 dấu hiệu cho thấy bạn đang yêu nhầm người

Bạn đã bao giờ có cảm giác rằng, mình đang yêu nhưng lại thật sự không thể hạnh phúc như tưởng tượng? Đó là cảm giác mà mỗi ngày trôi qua khi ở bên người ấy, bạn có cảm giác như mọi thứ trôi tuột không có cảm xúc và khi về nhà, bạn ôm chặt những chất chứa trong lòng không thể nói ra. Vẫn còn những cảm giác nhớ nhung, vẫn còn những rung động nghẹt thở, nhưng trong lòng bạn luôn hoang mang đặt ra câu hỏi: "Tại sao" hay "Liệu có phải anh ấy?". 

Dr Seuss từng nói rằng bạn biết mình đang yêu khi bạn thậm chí chẳng muốn ngủ, vì hiện tại đã đẹp hơn cả giấc mơ rồi. Nhưng liệu hiện tại của bạn có thật là một giấc mơ hay chỉ là một... giấc ngủ khó? Nếu bạn đang băn khoăn vì điều đó, thì 10 điều dưới đây sẽ giúp bạn nhận ra liệu người mà bạn đang yêu có thật sự dành cho bạn hay không.

1. Bạn cảm thấy như mình phải đeo mặt nạ

Chúng ta yêu nhau vì con người thật của mỗi người, vì tính cách riêng, những tính xấu và cả những điều tốt đẹp. Nhưng sẽ ra sao khi bạn cảm thấy, trước anh ấy, mình luôn phải là một con người khác? Bạn phải hiền hậu, dịu dàng trước mọi việc thay vì muốn cho cả thế giới nổ tung mỗi khi bực mình, chỉ vì anh ấy thích thế? Bạn phải cư xử như một con mèo ngoan bên cạnh anh ấy, chỉ vì anh ấy muốn yêu một cô gái biết nghe lời? Hay đơn giản chỉ là bạn phải cố ra vẻ mình là một fan cứng của Metallica trong khi trái tim lại thổn thức vì Lee Min Ho.

10 dấu hiệu chứng tỏ bạn đang yêu... nhầm người 1
Đừng như vậy, bạn muốn anh ấy yêu chính con người mình hay yêu những ảo tưởng về một cô gái hoàn hảo của anh ấy? Hoặc đơn giản hơn, nếu bạn vẫn quyết tâm cố gắng vì chàng, hãy đặt lại câu hỏi: Liệu mình cố gắng được đến bao giờ? Liệu bạn sẽ gánh vác được cái gánh nặng quá lớn lao này đến khi nào? Yêu một người nhưng không được đáp lại còn hơn là phải đeo mặt nạ để được yêu họ. Xin bạn đấy, chúng ta có phẩm giá và lòng tự trọng mà.

2. Họ nghĩ cả thế giới xoay quanh mình

Đơn giản thôi, nếu bạn cảm thấy người yêu của bạn chỉ nghĩ đến việc bạn sẽ làm thế nào để phù hợp với thế giới của anh ta, thay vì ngược lại, thì đó là khi bạn đã hẹn hò với sai người.

Tại sao ư? Vậy tại sao bạn lại muốn hẹn hò với một người mà mọi hành động của anh ta đều chỉ thốt lên được từ : Tôi! Tôi! Tôi. Yêu nhau chẳng phải là để cả hai cùng chia sẻ, cùng đối mặt với mọi vấn đề đó sao? Nếu họ chỉ muốn bạn vì họ mà hy sinh cứ nhất quyết không chịu thay đổi vì bạn thì chắc chắn, họ không coi trọng bạn và trong mắt họ chỉ hiện lên bốn chữ Lợi ích cá nhân mà thôi. Sao nào, bạn vẫn muốn hẹn hò với một anh chàng ích kỷ đến vậy ư?

3. Bạn chưa cho gia đình và bạn bè gặp mặt anh ấy

Hãy thú nhận đi nào, phải có một lý do nào đó mới khiến bạn không muốn cho anh ấy gặp những người thân thiết của mình sau một thời gian dài hẹn hò. Thường thì nó được chia ra làm hai trường hợp: Bạn không tự tin với bản thân mình và bạn không tự tin với chính anh ấy.

Trong trường hợp thứ nhất, nghe có vẻ éo le đấy nhưng nó cũng chỉ là một cách nói khác của việc đeo mặt nạ khi yêu mà thôi. Khi bạn không tự tin về bản thân mình và cố giấu điều đấy với chàng, tức là bạn đang đeo một cái mặt nạ.

10 dấu hiệu chứng tỏ bạn đang yêu... nhầm người 2

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Âm thanh của hạnh phúc

Tôi tò mò không hiểu, hạnh phúc có âm thanh như thế nào? Chắc là như tiếng leng keng của chuông gió treo lơ lửng trên cao? Hay là như âm thanh dịu dàng của tiếng piano được chơi trên bờ cát của một bãi biển không người?
 
Hay là tiếng lạo xạo của trái tim, tiếng biết ơn của tâm hồn, tiếng trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực để xao xuyến dư âm ngọt ngào?
 
Hay là tất cả những âm thanh đó?
 
Nếu ký ức là một bộ lọc, thì cho dù có lọc đi cả quãng thời gian của tuổi trẻ, tôi cũng không thể nào quên được ngày hôm đó. Ngày đó, nắng và gió hòa vào làm một, len lỏi khắp các ngóc ngách dù chỉ là nhỏ nhất trên thế giới này. Ngày đó, lá khô rơi đầy dưới sân trường tạo thành những tiếng vỡ vụn mỗi bước chân đi qua. Ngày mà bất cứ ai cũng đều lười biếng, chùng chình và chỉ muốn ở yên cái góc nhỏ êm ả của mình, gặm nhấm hương vị ngọt dịu của cuộc sống.
 
Ngày hôm đó, có vị của mật ong pha lẫn hương chanh mát dịu, như một nền cảnh hay có trong các bộ phim truyền hình Hàn Quốc, mang vẻ cổ điển và lãng mạn. Thế nên mới khiến người ta nhớ mãi, ấn tượng mãi không quên.
 
“Bạn, đã bao giờ tin vào những câu chuyện cổ tích hay chưa?”
 
 
Âm thanh của hạnh phúc 1
Tôi hơi giật mình bởi tiếng động phát ra, không tự nguyện mở mắt, nheo nheo tìm kiếm xung quanh khoảng sân thượng ngập nắng. Cậu thanh niên bám vịn vào thành lan can, rồi nhảy phốc lên phía trên, nấp đằng sau một chiếc ụ lớn bằng bê tông nơi cách tôi ngồi chưa đầy nửa mét, dáng vẻ không có gì là đang chạy trốn. Thế nhưng trong môi trường sư phạm vốn là lành mạnh và an toàn, việc liều mạng trèo qua đường lan can để lên tầng thượng thế này đúng là điều khó hiểu.
 
Khoan nói đến việc cậu bạn kia nhàn tản đứng dựa lưng vào lan can, bộ dạng không có gì làm vội vã. Bóng nắng phảng phất ẩn hiện sau bóng lưng rộng, chiếc khuyên tai màu bạc lóe sáng rọi thẳng vào tầm mắt tôi.
 
Rồi cậu ấy lặng lẽ vươn người ra phía trước như để đón gió, bộ đồng phục không hề bị quăn góc sau một hồi trèo leo được in vừa vặn trên người. Đôi mắt nhằm hờ, và cậu ấy cứ đứng mãi như vậy.
 
Tôi đang băn khoăn không hiểu, là tại nắng và gió, hay tại khoảng không trống vắng bỗng dưng xuất hiện thêm một người nữa làm trái tim tôi bắt đầu có chút xao động. 
 
Cậu học sinh ngày hôm đó, tuy tôi không thể nhìn rõ mặt cậu ấy, nhưng cái dáng đứng vừa có chút nhàn tản, biếng nhác, lại vừa tự do phóng khoáng, hòa lẫn với buổi chiều nắng vàng rực, làm tôi bất chợt nhớ đến một bức tranh nổi tiếng nào đó được treo ở vị trí trung tâm của phòng triển lãm. Nơi mà tôi đã có dịp đến, và bất chợt bị thu hút bởi bóng lưng từ đằng sau của cậu con trai ấy.
 
Đưa tay ra, chưa chắc đã chạm tới. Bởi vì xa tít tận chân trời.
Sau hôm đó, tôi luôn cố tình leo lên sân thượng, nhưng tuyệt nhiên không thể gặp cậu ấy. Tựa như một giấc mơ, sau khi tôi ngủ quên một lúc, mở mắt ra chỉ là khoảng trời tối đen, và bức tranh biến mất.
 
Chắc chắn chỉ là một lần tình cờ, và nếu đã là tình cờ, thì không thể có cơ hội gặp gỡ lần nữa.
 
Tôi đã tự nói với bản thân như vậy, và cố gắng thôi không nghĩ đến cuộc gặp gỡ kỳ lạ ấy nữa. Thế nhưng, trong đầu tôi vẫn không thể ngừng nhớ lại, như đoạn băng tua chậm, lặp đi lặp lại đoạn xước, khiến tôi bất giác nhớ đến cái người mà ngay cả khuôn mặt cũng chưa một lần được nhìn.
 
 
- Này! - Phương huơ huơ tay trước mặt tôi, kéo tôi trở về với thực tại – Nãy giờ mày có nghe tao nói gì không? Nhìn cái gì mà chăm chú thế hả?
 
- Không… chỉ là nhìn cậu bạn kia, thấy quen quen thôi…
 
- Xem nào… À, mày muốn nói là Thái Minh á? 
 
- Thái Minh là ai?
 
- Bảo mày đi học phí thời gian cũng đúng thôi, Thái Minh là ai mà cũng không biết, anh ý là hot boy đình đám của trường mình đấy!
 
- Tao không nói là cần phải biết cậu ta là ai, tao chỉ đơn thuần thấy cậu ta giống một người mà tao quen, thế thôi!
 
- Ơ, có thế thôi mà cũng cáu! Này, mày lại đi đâu đấy? Tiết cô chủ nhiệm đừng có trốn nữa đấy! Quỳnh!
 
- Tao nghỉ nốt tiết này, mày cứ bảo tao xuống phòng y tế rồi!
 
Tôi đi như chạy thật nhanh lên sân thượng. Nhất định tôi phải tự giải quyết tất cả vấn đề của mình, trước khi bị cảm giác làm phiền đến phát điên. Nhất định là tôi điên thật rồi, mới có thể vương vấn tâm trí đặt lên một người xa lạ như thế.
 
Âm thanh của hạnh phúc 2

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Nếu tình yêu không ở lại

Một ngày nhìn lại, yêu thương sẽ không còn ở đó và người cùng em đi đến cuối cùng sẽ không phải là tình yêu mà em đã chọn. Sau đoạn cao trào là những phút lặng yên đáng sợ nhất, trôi qua là hết, chia tay là quên đi.
 
Chúng ta đều không có quyền lựa chọn. Mỗi một cuộc tình luôn có lí do để tồn tại và kết thúc. Sự ràng buộc giữa người với người, dẫu có cùng nhau trải qua những gì vẫn có thể đổ vỡ tan tành. Chỉ cần một người buông tay, sợi dây liên kết sẽ đứt gãy.
 
Khi ấy, em cần phải biết hài lòng với những thứ dung dị và đơn giản nhất. Giống như khi ta yêu phải một người, sau cùng dẫu chỉ có thể là kết thúc thì tình yêu ấy cũng đã khiến ta cảm thấy được tồn tại một cách rõ ràng nhất.
 
Nếu tình yêu không ở lại. Đừng buồn, cô gái. Chia tay chỉ là chuyện trong khoảnh khắc. Mỗi người đều bận đi những ngã đường khác nhau. Sẽ có lúc em tự nhận ra cần phải một mình để lớn khôn và chờ đợi. Đôi khi có thể cảm kích vì điều đó, phải trải qua đau đớn, nó khiến cho chúng ta biết được cái gì nên quý trọng, cái gì nên vứt bỏ.
 
Nếu tình yêu không ở lại... 1

Có ai yêu thương em hơn em yêu thương chính mình ?

Biết bao nhiêu người đã tổn thương, biết bao nhiêu sự thật khốc liệt diễn ra bởi vì những lần thử thách và đánh đổi. Thà em đừng tin vào việc đó, còn hơn là bị nó làm lao đao.

Em đã từng nói với tôi, hay là một lúc nào đó đột nhiên biến mất, để xem xung quanh có bao nhiêu người thật lòng quan tâm tìm kiếm em...
 
Em đã từng nói với tôi, hay là một lúc nào đó thử hủy hoại bản thân một chút, thử sống buông thả và trượt dài ra khỏi quỹ đạo một chút, xem có bao nhiêu người cuống cuồng lo lắng cho em…
 
Em đã từng nói với tôi, hay là phó mặc bản thân cho một ai đó, để rồi thử xem người ấy có thật lòng yêu thương em hay không…
 
Bởi vì chúng ta vốn dĩ luôn cảm thấy bất an khi đối diện với lòng người sâu như biển mò mẫm mãi cũng không thấy đáy, chúng ta không thể đo đếm, càng không thể nhìn thấu, chúng ta càng không biết có bao nhiêu người là thật lòng yêu thương chúng ta.
 
Chúng ta vô vọng, chúng ta sợ hãi nỗi cô đơn mỗi khi quạnh quẽ nghĩ về yêu thương.
 
Chúng ta lo lắng, chúng ta kỳ vọng, bởi vì nếu cuộc đời không có lấy một người thật lòng quan tâm đến mình, sẽ đáng buồn biết bao.
 
Có ai yêu thương em hơn em yêu thương chính mình? 1
Nhưng kể cả có như vậy thì xin em cũng đừng mang bản thân ra thử thách. Em sẽ lại thất vọng thôi, bởi vì ngoài em ra, chẳng ai có thể yêu thương em hơn em yêu chính bản thân mình!
 
Mọi thử thách đều sẽ phải nhận lấy một sự trả giá tương xứng, bởi vì nếu kết quả không như mong muốn, chỉ e rằng em sẽ bị tổn thương.
 
Trên đời này còn có ai đó yêu thương em hơn em yêu bản thân mình sao? Người đó lo lắng cho em, trân trọng em, và muốn em được hạnh phúc hơn là em mong muốn những điều đó cho mình, có hay không?
 
Sinh mệnh của mỗi người chỉ có một, nên ai cũng phải tự bảo toàn và quý trọng lấy nó. Vô vàn mối bận tâm trong cuộc sống, những sự chọn lựa, muôn nẻo đường để đi, biết bao trách nhiệm phải gánh. Vậy mà em vẫn tin rằng có người vì em như thế hay sao?
 
Biết bao nhiêu người đã tổn thương, biết bao nhiêu sự thật khốc liệt diễn ra bởi vì những lần thử thách và đánh đổi. Thà em đừng tin vào việc đó, còn hơn là bị nó làm lao đao. 
 
Tin tôi đi em, cuộc sống của em, con người em, chỉ có em là yêu thương nó nhất. Bất cứ ai đều không thể, và kể cả có người yêu em sâu đậm đi chăng nữa, cũng không thể đem tình cảm của người ta ra để đo đếm, rằng người ta đã yêu em hơn em yêu bản thân mình hay chưa.
 
Có ai yêu thương em hơn em yêu thương chính mình? 2

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Lạnh rồi, nhắc người thương mặc ấm

Gửi những người đã, đang và sẽ trở thành người thương trong cuộc hành trình vạn dặm. Gửi những ai đi cùng ta, bên cạnh ta, song song với ta hoặc giao ta trên một đoạn đường ngắn ngủi. Gửi cả những dại khờ, những phút bốc đồng nông nổi, cùng những yêu thương đậm sâu ta chôn giấu trong tim…

Mùa về rồi, gió lạnh thổi xác xơ lòng, người đi ra đường đừng quên mặc ấm!

Những câu nhắc dù là thừa thãi, dù là nhỏ nhoi và chìm nghỉm trong muôn vàn câu nhắc của muôn vạn người khác đang lướt qua nhau, nhưng vẫn muốn nhắn nhủ tới người, những người thương chiếm cứ một khoảng trống trong tim ta, mặc thêm áo ấm khi Đông về, người nhé!
 
Lạnh về rồi, nhắc người thương mặc ấm! 1
Trong chuỗi va đập của nhịp sống hối hả hằng ngày, sự lướt qua nhau của hai kẻ lạ mặt cũ lòng là một biến cố ngẫu nhiên, là sự sắp đặt vô tình của số phận. Nhưng cũng nhờ những biến cố ngẫu nhiên ấy, ta quen một người dưng, thương một người dưng, có thể sau này trở nên say đắm trong biển tình, cũng có thể hững hờ xa cách đến đắng lòng. Chỉ biết rằng chúng ta từng có duyên hạnh ngộ, dẫu vô duyên về sau nhưng cũng là một thời ta nuôi thương nhớ qua những chuỗi tháng ngày dài ngắn khác. 

Ta chợt nghe hanh hao mùa cũ gợi miền kỷ niệm buồn thương tang tóc, nhớ những ngày mùa về so vai bên nhau, tay lồng tay nhau trên phố. Ta nghe trên phố hát khúc tình rong ruổi rêu phong, nghe những nhịp tim thời xuân trẻ ấm nồng nhiệt huyết. Ta còn nhớ những đoạn mênh mang hạnh phúc, những nụ cười ngắn ngủi chạy dài trên những nỗi đau thương…

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Tháng 11, đã sẵn sàng rồi những ngày đông rất ấm.

Những sớm trời xám mờ, bình minh chậm rãi ló dạng sau những khung giờ người xe như mắc cửi. Những chiều gió thổi thốc, xác xơ lá đỏ, xác xơ tóc mây, xác xơ lòng. Những chiều hoàng hôn kéo xuống nhanh như cái chớp mắt của người say…
 
Tháng 11, đủng đỉnh hiền hòa, nhưng đi đến đâu đều dễ dàng nhận ra đến đó!
 
Cái đặc trưng của Tháng 11 không phải bởi hai chữ số giống hệt nhau được sắp đứng cạnh bên nhau, mà là từ sự chuyển động của không gian, vạn vật, chuyển động cả những tâm tư trong mỗi người.
 
Tháng gọi Đông về, phủ hanh gầy trên phố, phủ sương đêm lay lắt trên lá cành mỗi sớm tinh mơ, phủ ướt tiếng rao những thức quà buổi sáng. Tháng này cái lạnh như dạn dĩ hơn, len lỏi vào tận ngõ ngách, vào từng ô cửa sổ, chồm mình quấn quýt mỗi khi ai đó tay đan tay trên phố. Chẳng thế mà những ngày Đông lạnh, người ta vẫn cần tìm tay níu tay, cho cái cảm giác ấm ngập trong tim, xua đi cái lạnh giá bên ngoài.
 
Tháng 11, đã sẵn sàng rồi những ngày Đông rất ấm! 1
 
Này những gánh hàng rong thắp lửa đỏ trong đêm, mùi ngô nướng, khoai nướng thơm lừng khắp những con ngõ nhỏ. Rồi cả những cơn mưa nửa rụt rè nửa mạnh bạo đâm xiên từng đường xuống lòng đất ẩm, toát lên cái vị mưa lành lạnh, xám ngắt những ngày Đông.
 
Này những cô gái đang yêu ủ hồng thêm đôi gò má, bẽn lẽn ngại ngùng, những chàng trai vẫn để mình say sưa trong đó, rồi thêm yêu những nụ cười có mặt trời bé nhỏ, yêu cả những ngày gió trở mùa rất lạnh.

Nếu buồn, hãy khóc vào mùa đông



Có phải người ta thường để dành nỗi buồn cho mùa đông, khi cô đơn chẻ làm đôi và bàn tay côi cút lạc nhau trên phố? Khi trời lạnh rồi, khoác thêm áo, cũng là cái cớ để mà giấu mình đi. Khi bước ra đường đông, bầu trời u ám một màu xám tro, cũng là nơi để thả trôi đi nỗi nhớ. Cũng vì lúc đó, người ta sẽ chỉ sưởi ấm nhau, mà không còn để ý tới có một kẻ vẫn mãi độc hành.
 
Khóc trong mùa đông, ngỡ như mình là người cô độc, nhưng không, mùa đông đã giúp những kẻ cô đơn an ủi được phần nào. Bởi nước mắt thì mặn, nỗi buồn thì ủ ê, nhớ nhung đục ngầu còn trái tim thì đã nguội. Khóc một lát, nước mắt sẽ làm ngực trái ấm dần lên, đánh thức những khoảng lặng lẽ một mình giấu đi sau ngần ấy những hoài nghi ngỡ rằng mình đã ổn.
 
Vì dù mùa đông buồn và lạnh lắm, nhưng mà, cứ khóc đi! Bởi cứ giang tay mà ôm hết ngần ấy nỗi buồn, thì làm sao không thấy lòng trống trải? Trả hết về cho gió đi, vì gió mùa thì lạnh và lê thê lắm, rồi sẽ cuốn hết thôi. Để còn chờ nắng hong khô những xác xơ, chờ một nụ cười tươi, chờ một cái vươn mình khi nỗi buồn chìm dần rồi tan đi bằng hết.
 
Mùa đông sẽ tha thứ để tự mình trôi hết xót xa… Sẽ thôi những ám ảnh triền miên rằng mình bị bỏ quên trong mùa lạnh. Sẽ thôi những đêm dài nấc lên cùng màu nỗi nhớ. Thôi cô quạnh, thôi lạc lõng, bởi mùa đông đã ở đó, rất gần!
 
Nếu buồn, hãy khóc vào mùa đông! 1

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Buông tay cho tình trôi

 Sẽ đến một lúc nào đó, chuyện tình cảm của cả hai bỗng dưng bị trục trặc.


Sẽ đến một lúc nào đó, khi mà bạn càng cố gắng lại càng trở nên cách xa.

Và cũng sẽ đến một lúc nào đó, giữa hai người, khoảng cách xa nhất là ngay khi đang bên nhau gần gụi nhất.

Lúc bấy giờ, tình đã nhạt, tim đã ngừng yêu, buông tay thôi, đừng cố gắng khờ dại.

Chuyện chia tay là chuyện chẳng ai mong muốn trong một cuộc tình, bên một người mà ta từng thương, từng yêu đến thắt lòng thắt dạ.

Ta nhớ về những chông chênh ngày cũ, những ngày kỉ niệm rêu phong góc phố có dấu chân của cả hai. Ta nhớ cả những hẹn thề xa xôi về một tương lai dù tỏ dù mờ. Ta nhớ về bầu nhiệt huyết căng tràn, sôi nổi…

Nhưng những nỗi nhớ dù có đóng thành kén thì tình vẫn như con bướm nhỏ hóa cánh bay đi. Bởi yêu và chia tay dường như đã trở thành quy luật.

Trên chặng đường bạn đang đi, có biết bao trạm dừng, có biết bao chuyến tàu qua lại. Chúng ta cần phải học cách để tin rằng, cuộc đời này bắt chúng ta gặp vài lần với một vài người sau đó mới có thể gặp đúng người cần gặp. Lầm lỗi sau những chia ly giúp ta trưởng thành thêm nữa. Nếu người vừa bước ra khỏi cuộc đời ta không phải là người phù hợp, thì người ấy đơn giản chỉ là người bạn đồng hành cùng ta trên một đoạn, không phải một đời.
 
Buông tay cho tình trôi 1

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Thế nào là vơ ? Thế nào là người tình?

Thế nào là Vợ? Vợ là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ.
Thế nào là Người Tình? Người Tình là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ Vợ phát hiện.
Thế nào là Hồng Nhan Tri Kỷ ? Hồng Nhan Tri Kỷ là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật kể cả điều mà bạn không thể nói được với Vợ hay Người Tình.
Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tuỳ tiện cặp bồ với một người con gái khác; Người Tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người Vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người Vợ; Hồng Nhan Tri Kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn.
Vợ sống cùng bạn từng ngày, Người Tình tiêu tiền cùng bạn, Hồng Nhan Tri Kỷ nói chuyện cùng bạn. Vợ không thể thay thế Người Tình, vì Vợ không điều khiển được tình cảm như Người Tình; Người Tình không thể thay thế Vợ, vì Người Tình không có được tình thân như Vợ; Vợ và Người Tình đều không thay thế được Hồng Nhan Tri Kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh.
Vợ là người con gái không hề có chút quan hệ máu mủ nào với bạn nhưng lại bồn chồn mong nhớ mỗi khi màn đêm đã xuống mà bạn chưa về nhà; Người Tình là người con gái không hề có chút quan hệ gia đình với bạn nhưng lại làm cho bạn thoả mãn mùi vị ái tình của đấng nam giới; Hồng Nhan Tri Kỷ là người con gái chẳng có quan hệ gì với bạn cả nhưng lại có thể chia sẻ với bạn những vui buồn phiền muộn. Vợ là một ngôi nhà, là một bến cảng mang cho trái tim nông nổi của bạn sự vỗ về an ủi; Người Tình là gánh nặng của ngôi nhà, chẳng qua chưa đến nỗi vạn bất đắc kỷ, bạn không muốn vứt bỏ; Hồng Nhan Tri Kỷ là vật tô điểm cho ngôi nhà, không có cô ấy bạn không thấy cô đơn, nhưng bạn sẽ cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì.
Sự quan tâm của người Vợ như một ly nước lọc, có lúc trở thành sự lảm nhảm, chỉ khi bị ốm mới trở thành sự ôn hoà; sự quan tâm của Người Tình như cốc nước lọc đó bỏ thêm chút đường, dần dần qua một đêm rồi mà vẫn chưa thoả mãn; sự quan tâm của Hồng Nhan Tri Kỷ giống như cốc cafe khi bạn đang làm việc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh.

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Cái phao tình yêu đơn phương



Tôi đã yêu người ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi đã yêu người ta và vẫn đang yêu người ta mặc dù biết tôi chẳng có gì. Có một người cha nhưng như không vì người cha ấy là hư vô đối với tôi. Chỉ còn một người mẹ khổ cực nuôi nấng tôi. Và tôi, thua bạn một tuổi .
 
Còn về phần bạn – Một người hạnh phúc trong tình yêu, được nhiều người quan tâm.
 
Người ta thường nói trên đời này có một thứ tình cảm đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất, thứ tình cảm mà bạn cố gắng đến mấy cũng không thể nào đạt được. Đó là tình yêu đơn phương.
 
Còn gì đau đớn hơn khi tình yêu chẳng được đáp trả, cho đi mà người ta chẳng buồn nhận. Chẳng biết làm gì hết, chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của người ta từ một nơi rất xa, bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó.
 
Có lúc lại tự lừa dối mình, tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng rằng người ta thích mình để rồi lại sụp đổ và thất vọng.
 
Có đôi khi chỉ là một cái nhìn, một câu hỏi quan tâm, một vài cử chỉ biểu hiện của người ta, mình cũng biến chúng thành cái phao để bấu víu khi sắp bị chìm vào biển tuyệt vọng để rồi một ngày nhận ra tất cả chỉ là ngộ nhận. Cái phao đó xẹp đi và chính nó nhấn chìm mình xuống.
 
Có lúc đã hạ quyết tâm không bao giờ nhắn tin cho người ta nữa, nhưng lại nhắn ngay sau lúc đó. Vẫn như mọi lần, người ta không nhắn lại. Vẫn chờ đợi và hy vọng. Tự mình đưa ra lý do: có thể do mạng, có thể người ta đang bận… Không dám nhìn vào sự thật là người ta đã có người yêu.
 
Có những khi muốn quen một người khác, muốn yêu một người khác nhưng trong lòng lại cứ chần chừ chờ đợi, cứ hy vọng rằng một ngày người ta nhận ra và đáp trả tình cảm của mình. Cứ chờ hoài, đợi hoài mà chẳng hề biết điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra.
 
Có khi trong lòng lại dấy lên sự ghen tuông khi thấy người ta quan tâm tới người khác, nhắc nhiều tới người khác, thì mình chẳng còn cơ hội với lại làm gì có cơ hội chứ.
 
Rồi lại những lúc xót xa khi thấy người ta đau đớn vì người khác, căm thù tột đỉnh kẻ đã làm cho người ta tổn thương. Chỉ biết động viên an ủi người ấy: “Tất cả sẽ không sao mà chắc là anh ấy bận thôi. Tui biết là anh ấy vẫn còn rất yêu u mà!” Động viên cô ấy nhưng trong lòng rất đau! Nhìn người mình yêu cô đơn… Rồi những dòng status mang lên một nỗi buồn trống vắng càng làm cho mình suy nghĩ nhiều hơn. Rồi từng ngày, từng ngày, dần dần thiếu vắng đi những nụ cười, những câu chuyện vui vẻ!
 
Cái phao tình yêu đơn phương 1

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Người vợ chung thủy nhất

Một thương nhân giàu có có 4 bà vợ.
Ông yêu người vợ thứ tư nhất, ông tự hào về người vợ thứ ba, ông tìm đến người vợ thứ hai như một người bạn tâm tình nhưng hầu như chẳng bao giờ chú ý đến người vợ thứ nhất…

Ông nâng niu chiều chuộng, coi người vợ thứ tư như một món đồ trang sức quý, luôn mua sắm cho bà ta những bộ đồ sang trọng đắt tiền.
Bốn bà vợ ông cũng rất yêu người vợ thứ ba.Ông tự hào về người vợ này và luôn muốn “khoe” vợ với bạn bè. Tuy nhiên, trong ông luôn thường trực nỗi lo sợ bà bỏ đi với người đàn ông khác.
Ông cũng yêu người vợ thứ hai. Ông coi bà như người bạn tâm tình, người giúp ông vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Bất cứ khi nào gặp khúc mắc, ông đều tìm đến bà.
Người vợ thứ nhất lại là người rất chân thành, chung thuỷ, luôn kề vai sát cánh bên ông lo toan chu đáo chuyện gia đình. Tuy nhiên, ông lại không yêu bà vợ thứ nhất. Mặc dù bà rất yêu ông, ông hầu như chẳng bao giờ chú ý đến bà.

Một ngày, ông ngã bệnh. Ông tự biết rằng mình sắp từ giã cõi trần. Ông nghĩ về cuộc sống giàu sang xa hoa và tự nhủ: “Hiện mình có 4 bà vợ. Nhưng khi mình chết, lại chỉ có một mình. Thật cô đơn làm sao!”.

Ông ta hỏi bà vợ thứ tư: “Tôi yêu mình nhất, luôn dành cho mình sự quan tâm đặc biệt và những điều tốt đẹp nhất. Tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa, liệu khi tôi chết, mình có nguyện đi theo tôi không?”. “Không đâu” – Bà vợ thứ tư đáp lại và bước đi. Người vợ thứ ba vốn là niềm tự hào của ta, rồi cũng sẽ bước đi theo người khác, bỏ mặc ta mà thôi Câu trả lời như một nhát dao cứa vào. Ông hỏi người vợ thứ ba: “Tôi yêu bà nhiều lắm, tôi sắp chết rồi, bà có nguyện theo tôi không?”. “Không, cuộc sống vẫn đang đẹp mà. Sau khi ông chết, tôi sẽ tái hôn”. Trái tim ông run lên đau đớn. Sau đó, ông hỏi người vợ thứ hai: “Bất cứ khi nào gặp vấn đề khó khăn rắc rối gì tôi cũng đều tìm đến bà. Bây giờ tôi xin bà hãy kề vai sát cánh cùng tôi lần cuối cùng. Khi tôi chết, bà có nguyện đi theo tôi không?”. Bà vợ thứ hai trả lời: “Xin lỗi, lúc này tôi không thể giúp ông được. Nếu có, tôi chỉ đưa linh cữu ông ra mộ thôi”. Người vợ thứ hai – người bạn tâm tình thân thiết thủy chung của ta cũng chỉ khóc khi ta chết, đưa ta ra đến mộ rồi quay đầu Ông nghe câu trả lời mà như sét đánh ngang tai. Ông thực sự quá đau đớn vì người mà ông nghĩ có thể tin tưởng nhất cũng bỏ rơi ông. Bỗng có một giọng nói cất lên: “Tôi sẽ đi cùng ông, đi đến bất cứ nơi nào ông tới”. Ông dáo dác tìm kiếm chủ nhân của giọng nói và nhận ra đó chính là người vợ thứ nhất, người mà chẳng mấy khi ông để ý tới. Trông bà gầy và xanh xao quá. Rưng rưng xúc động, ông nói: “Đáng lẽ ra trước đây tôi phải chăm sóc bà nhiều hơn nữa”. Chỉ có duy nhất người vợ cả, người thường bị ta bỏ mặc, lãng quên khi sống… là kiên quyết đi theo, yêu thương ta cả cuộc đời.

Mỗi chúng ta ai cũng có 4 bà vợ. Bà vợ thứ tư chính là thân thể của chúng ta. Cho dù ta có chăm chút, trau chuốt đến mấy, rồi nó cũng rời bỏ ta khi ta chết. Còn bà vợ thứ ba? Đó chính là của cải, địa vị. Khi chúng ta chết, chúng sẵn sàng đi theo người khác. Bà vợ thứ hai chính là gia đình và bạn bè. Cho dù có thân thiết đến mức độ nào, khi ta chết, họ cũng chỉ khóc đưa ta ra mộ mà thôi. Bà vợ thứ nhất chính là tâm hồn ta, thường bị lãng quên khi ta chạy theo tiền tài, địa vị, danh vọng, của cải, nhưng nó sẽ theo ta suốt cuộc đời. Tốt hơn hết là nuôi dưỡng tâm hồn ngay từ bây giờ, vì đó là “người” thân tín nhất bên ta. Đừng để phải hối hận vì đã lãng quên nó.

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

Chỉ cần yêu thôi, em nhé !

Mảnh vỡ của trái tim ghép lại, không thể trả lại một nhịp đập như lúc ban đầu. Những gì đã quên, cho dù một thời điểm nào đó nhớ lại, vẫn chỉ là những mảng chắp nối. Nếu yêu một người giống như là một thử thách bắt buộc, thì chẳng thà chúng ta cứ ngẩng cao đầu mà đón nhận, cũng nên sẵn sàng chịu đau thương. 

Bởi vì đằng nào cũng phải đối mặt, thà rằng cứ bình tĩnh chấp nhận, chứ không cần hèn nhát né tránh. Có như vậy, nỗi đau có thể sẽ giảm đi, một chút.
Phải chăng cái giá đắt nhất của tình yêu không phải chia ly, cũng không phải thương tổn, càng không phải là lừa dối, bội bạc. Cái giá đắt nhất chính là ký ức bỗng dưng bị đánh cắp, khi chúng ta nhìn đi nhìn lại mọi thứ đều trở nên mơ hồ?
Tôi đã từng hy vọng, nếu gặp được Thượng đế, tôi sẽ hỏi Người, rốt cuộc tạo ra yêu thương, có phải là một việc làm sai lầm?
Nhưng kỳ thực, nếu không có yêu thương, cuộc sống cũng sẽ vất vả hơn, chúng ta cũng sẽ trở thành những con búp bê vô tri giác. Chúng ta càng không có cảm xúc, càng sống một đời mê muội.
Còn tôi, tôi đã nhận ra, nếu thế giới này không có tình yêu, nếu tôi không biết yêu, cuộc đời của tôi sẽ trở nên thiếu thốn đến nhường nào.
Chắc có lẽ cũng là do duyên phận, để tôi gặp cô ấy ngày hôm đó. Là cô ấy, và nhất định phải là cô ấy, bước vào cuộc sống tràn ngập màu sắc của tôi, quệt thêm vào những mảng xám xịt. Người vốn luôn tự cao và ngạo mạn như tôi, bỗng chốc hóa thành một con người khác, để rồi nhận ra rằng, những năm tháng êm ả của cuộc đời mình sắp biến mất.
Chỉ cần yêu thôi, em nhé! 1
- Này, cậu nhìn cái gì thế?
Quân huých vai tôi, nháy mắt mang một vẻ tò mò đầy khiêu khích. Theo ánh mắt tôi nhìn là một cô gái lẫn trong đám đông người hâm mộ, mái tóc dài, lòa xòa che gần như toàn bộ khuôn mặt, hàng mi rợp xuống giấu đi ánh mắt ủ rũ. Không giống như những cô gái khác đang chen lấn để được lại gần chúng tôi. Cô ấy chỉ đứng đó, với nụ cười mê hoặc rọi vào một khoảng hư không trước mặt. Một vệt đen chặn lại trước mắt tôi, trong đầu bỗng dưng có một tiếng nổ đột ngột.

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Anh trai- em gái

Anh trai - em gái là cùng được sinh ra trong một gia đình, cùng được bố mẹ thương yêu nhưng luôn luôn tị nạnh rằng “bố thương em hơn” hay “mẹ thương anh hơn”.
 
Anh trai - em gái là những lúc tranh nhau một món đồ mà cả hai yêu thích, người thua sẽ chẳng ngại ngần mà quẳng ánh mắt hằn học vào phía người đối diện thậm chí còn lao vào đánh nhau như kẻ thù.
 
Anh trai - em gái là lúc cô em gái mặt mày bí xị khi biết ông anh “đáng quý” của mình có người yêu. Cứ rối rít hỏi tất cả các thông tin về chị ấy vì có cảm giác như bị người khác cướp mất anh trai mình. Là lúc ông anh trai ra dáng người anh khi biết em gái cũng có người yêu. Anh trai sẽ chẳng hỏi tỉ mỉ về người ấy của em gái, chỉ bảo: “Hôm nào dẫn tới đây anh xem thế nào, được thì yêu, không thì nghỉ”. Thế đấy, anh trai cũng lo lắng cho em gái lắm chứ. 
 
Anh trai - em gái là khi anh trai lúc nào cũng nói em gái là trẻ con, nhưng khi giận nhau với người yêu lại nhờ em gái làm “quân sư quạt mo”. Đương nhiên em gái sẽ giúp nhưng không phải làm không công, em gái sẽ đòi anh “hậu tạ” và kèm theo đó là lời càu nhàu của ông anh trai: “Anh em thế đấy, không nhờ được cái gì cả”.
 
Anh trai - em gái 1