Ở lại với em

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

Em muốn làm cô dâu !


Dù chú rể là ai đi chăng nữa, em vẫn muốn được làm cô dâu, mặc lên mình bộ váy cưới mà em thích.

Vì em sợ, nếu cứ kéo dài, cứ thế này, em sẽ mãi chẳng bao giờ có cơ hội ấy. Và sợ sẽ chẳng có cái gọi là hạnh phúc, tình yêu khi tuổi già đang tới gần, tuổi xuân cứ thế trôi đi.
Em biết, việc kén chọn một người chồng theo ý mình với em là điều không thể. Nhưng em thật dại, suốt tuổi trẻ em đã chờ đợi anh, người đàn ông của đời em đến bên em. Nhưng em cứ chờ mãi, bao người tới em đều thích nhưng họ chẳng thèm ngó ngàng tới em dù chỉ một lần. Ngay cả cái nhìn thiện cảm họ cũng không cho em lấy một cái, vì họ chỉ nhìn những cô gái xinh đẹp bên cạnh em mà thôi.

Tuổi xuân của em đã qua mất rồi
Bởi vì sao anh biết không, vì em quá xấu. Bạn bè em họ xinh đẹp, họ kiêu sa hơn cả em chục lần. Thế nên, đàn ông ai thèm ngó tới em cơ chứ. Ai chẳng mê gái đẹp, ai chẳng mong có người yêu xinh xắn, có cô vợ dịu dàng đẹp người đẹp nết. Em thì có thể sẽ đẹp nết đấy nhưng cái người không đẹp thì ai còn muốn cho mình cơ hội nhìn cái nết đâu anh.
Chỉ có mấy ông ở bên cạnh nhà, mấy cậu trai bằng tuổi ở xóm biết em ‘đẹp nết’ nhưng họ lại chẳng lấy em, vì chúng em đã quá thân nhau, quá hiểu nhau từ hồi còn ‘cởi trần tắm mưa’. Làm sao mà lấy nhau được anh. Em đành ra ngoài, hi vọng chọn được người chồng như ý. Nhưng cái ‘ý’ của con người cũng biết đâu mà lần.
Em nhận ra, mình không thể đòi hỏi khi cái tuổi 30 đã tới. Em biết, mình nên chọn cho mình một người chồng, người ta cũng đồng ý lấy mình, xây dựng tổ ấm với mình, thế là đủ. Nhưng hơn 30 rồi, em còn đợi đến bao giờ nữa anh ơi.

Em biết, mình nên chọn cho mình một người chồng, người ta cũng đồng ý lấy mình, xây dựng tổ ấm với mình, thế là đủ. Nhưng hơn 30 rồi, em còn đợi đến bao giờ nữa anh ơi.
Giờ thì em vừa già vừa xấu. Lấy người có vợ có con rồi còn khó đừng nói tới chuyện trai chưa vợ. Mỗi lần đi qua cửa hàng váy cưới, em lại chạnh lòng rơi nước mắt. Anh có biết, em sợ nhất là điều gì lúc này không? Em sợ người ta mời cưới, sợ phải đi đám cưới, gặp đông người, rồi sợ họ hỏi những câu hỏi mà em không bao giờ muốn trả lời.
Bây giờ, nhìn chúng bạn có chồng, có con, em thèm khát một mái ấm gia đình như thế. Tại sao em lại ế, vì em xấu gái phải không anh? Em cũng đâu có đòi hỏi gì, chỉ mong có một người chồng và sinh con đẻ cái, nhưng sao em lại hẩm hiu thế này. Em muốn mặc váy cô dâu, muốn lắm anh à! Anh ở đâu, nếu anh là của em, hãy ra đây cho em thấy mặt, để em không phải mệt mỏi, đau khổ kiếm tìm trong tuyệt vọng nữa. Được không anh?

Ngất ngây ngắm mỹ nhân Việt khoe ảnh làm cô dâu 11




ây gù ....

HÔM NAY MÌNH CHỈ CÓ CẢM GIÁC ĐÓI !!!!!!!!!!!!!!

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Quá khứ " rẻ tiền" thì không nên làm phiền tương lai " đắt giá"

1. Hãy làm hòa với quá khứ, để nó không làm hỏng hiện tại của bạn.

2. Người khác nghĩ gì về bạn là chuyện của họ, không phải chuyện của bạn.

3. Thời gian sẽ chữa lành tất cả. Thế nên hãy cho thời gian một chút... thời gian.

4. Không ai là lý do hạnh phúc của bạn chuẩn hơn là chính bạn.

5. Đừng so sánh cuộc đời bạn với người khác. Vì suy cho cùng bạn cũng đâu biết hành trình của họ như thế nào?

6. Đừng nghĩ quá nhiều. Bạn không cần biết tất cả mọi câu trả lời đâu.

7. Cười lên nào! Bạn không sở hữu toàn bộ rắc rối trên đời này đâu!


Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

Đời là bể sâu

Dạo này em thấy bất ổn, đến độ như khi đứng trên một cái cân mà cứ loay hoay mãi không biết nên đứng thế nào, chọn điểm nào cho mọi thứ cân bằng lại.
Lúc em cảm thấy mọi thứ thật vui, như mới hôm qua còn tràn đầy nụ cười một cách thoải mái. Thế mà hôm nay em lại chẳng thể nói được mọi thứ chẳng thể hỏi được câu gì, chẳng thể buồn với nỗi buồn một cách bình thường.
Có lúc em chợt nhớ hình như cũng lâu rồi không được hỏi xem dạo này thế nào, sao rồi, có gì mới không em, có gì buồn không... chỉ nghĩ thôi cũng thấy ích kỷ nên rồi lại rút lại trong trí tưởng tượng của mình.
Có lúc muốn rớt khỏi cuộc sống, có lúc thấy băn khoăn vì không biết làm gì, loay hoay không dám mở hết mình ra mà sống, dùng hết cái tôi để sống, không vùng vẫy, trầm lặng.
Có lúc hỏi mãi rằng cuộc đời này sống để làm gì, chịu đựng, căng thẳng, lo toan, mất mát, còn hạnh phúc nhưng nó ở đâu, bao giờ hay câu trả lời luôn là chúng ta kiên nhẫn chờ đợi.
Hình như em hết kiên nhẫn mất rồi, em hết cảm giác muốn chờ đợi mà còn lại chỉ là một sự loay hoay, băn khoăn, gò bó, muốn bứt tung hết những thứ xung quanh để là mình hơn, để được yêu thương nhiều hơn, được sống đúng ý nghĩa là sống.
Có lúc em tự hỏi sao người khác chấp nhận được cảm giác còn em thì không, tại sao không?. Lúc sống như đủ nhiệt huyết, lúc sống như đủ yêu thương nhưng lúc là như muốn nói hay là em từ bỏ đi, bỏ hết đi mọi thứ rồi ra sao thì ra.
Em vẫn hiểu, vẫn biết vẫn chia sẻ, vẫn muốn lắng nghe, vẫn chỉ cứ ngồi mà nói, mà viết, mà suy ngẫm và gặm nhấm cái cảm giác chia sẻ với người khác trong im lặng, vẫn chỉ thốt ra vài lời an ủi, vẫn có lúc như thấy mình là quan trọng với mọi người, bạn bè, những người yêu thương, nhưng rồi trong sâu thẳm em lại thấy mình chẳng là gì như câu "với anh, em chỉ là 1 đứa em gái". Phải chăng là thế.
Em sẵn sàng là nơi lắng nghe, là nơi chia sẻ, là cái thùng chứa mọi cảm giác không ổn, mọi niềm vui của anh, của chị, của bạn, của những người yêu thương xung quanh. Em thấy vui vì điều đó. Nhưng khi mọi thứ trong cảm giác của em như bị vỡ vụn thì em biết gọi ai??, Hay đơn giản chỉ là cafe nhé, rượu nhé, trà đá nhé .... Gọi không được cũng chẳng sao về nhà ngủ, lang thang ngoài đường. Còn khi người khác gọi em không được thì sao, giận, ko nói gì, chẳng thèm hỏi xem em thấy thế nào, cảm giác ra sao và cứ thế im lặng. Những lúc như thế e chỉ muốn đập hết mọi thứ, không cần bất cứ điều gì và nghĩ rồi có khi mình cũng không là gì với họ... Trong lòng là khối trống rỗng ngơ ngác và lẫn lộn cả sự hoài nghi cuộc sống.
Có lúc em tự hỏi, em sinh ra đã thế hay đó là điều không nên mà em cứ cố. Không hiểu vì sao nữa. Tâm trí em bảo thế và em chỉ biết thế.
Hay tại em đòi hỏi thái quá ở người khác, hay tại em không biết bản thân mình là ai, hay tại em không biết yêu thương chính mình, và yêu thương người khác. Có lúc em nghĩ hay mình thái quá trong suy nghĩ.
Nhưng nhìn lại em đã để cho những thứ khác gặm nhấm dần niềm tin mà em có, gặm dần cảm giác yêu thương mà em có. Có lẽ thế hoặc số phận đã để em thế. Luôn là người bị bỏ rơi mọi lúc, mọi nơi, mọi thời điểm ... để như thế mãi, rồi có khi nào em bỏ rơi chính mình.
Có lúc em thực sự muốn được say, chẳng để làm gì, để phá hết những cảm giác đang nhấn chìm em xuống, hoặc để ngủ một giấc mà không có chút băn khoăn.
Và muốn được say 1 lần nữa ... chưa bao giờ muốn thế như bây giờ. Để khi tỉnh dậy cuộc sống ngày mai khác hôm qua, cảm giác ngày mai khác hôm qua. Để sống một cuộc sống chấp nhận, bao dung và rộng lượng hơn.
Và chỉ mong, luôn mong mối sớm dậy thấy an lòng.
Em đã thực sự muốn sống thế, đơn giản và đầy ý nghĩa. Em muốn sống bù lại hết cho những cảm giác mà em đã phải trải qua, để thấy mình sống ý nghĩa hơn, và để em có một tinh thần ổn định hơn bây giờ.

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

Thứ 7, Tháng 8, Mùa thu

                                           Hnay là thứ 7, cơn mưa tươi mát vào sáng sớm kiến tâm trạng của e thoải mái, sảng khoái hơn......... 
                     Thêm một chút gió của mùa thu kiến con người ta dễ hồi tưởng về quá khư ......
Đối với em những hồi ức về mưa và mua thu đều rất đẹp .........
        Em gặp a vào mua thu, mùa lá rụng,nhớ cái ngày đầu tiên khi e gặp a là vào đêm trăng rằm tháng 8..... e không nghĩ là mình sẽ yêu a, yêu con người gày gò, hốc hác đó......
             Rồi những ngày hẹn hò, có những hôm mưa nhỏ, cũng có những hôm mưa bão, lầy lội, chưa bao giờ e cảm thấy Hà Nội lại đẹp như thế.........2 đứa chung 1 áo mưa 1 xe máy....... có những lúc thì thầm.......cũng có những lúc e cười phá lên vì bắt gặp một thứ gì đó kì lạ trên đường.......  a lại vội vàng vòng tay ra sau lững giữ e bảo e ngồi im, cẩn thận không ngã........ Có lẽ e yêu a từ những cử chỉ ân cần đó.

                Cũng có những lúc 2 đứa ngồi bên nhau nhưng cũng không nói 1 câu nào, mỗi đứa nhìn về một phía rồi thỉnh thoảng mới quay lại trao đổi với nhau. Không phải cuộc sống lúc nào cũng có màu hồng, những điều kiến chúng ta phải khó khăn suy nghĩ rất nhiều. Những lúc mệt mỏi như vậy, chúng ta chỉ cần ngồi bên nhau, có nhau là đủ rồi a nhỉ? Không nói ra không có nghĩa là đối phương sẽ không hiểu mà là chúng ta cần phải chắc chắn, có trách nhiện tự quyết đối với bản thân mình hơn. 

Mọi thứ diễn ra rất đơn giản, nhẹ nhàng, tự nhiên, không ồn ào như vậy đó.

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Giả vờ mình chia tay a nhé

Nếu như thế… em sẽ… không đút tay vào túi áo mỗi khi đi mưa… cứ để bàn tay lạnh băng… vì ko cần ai đó xuýt xoa ấm áp mỗi khi nắm tay…

Hoặc em sẽ sưởi ấm bàn tay mỗi ngày… để ko mỗi khi bàn tay lạnh cứng… lại nhớ đến sự ấm áp khi 2 bàn tay đan vào nhau…

Em sẽ lựa chỗ ngồi thật vắng mỗi khi đi xe buýt… để ko phải nhớ rằng… đã từng có 1 cơ thể ấm áp từng cọ xát vào người…

Sẽ không bao giờ phải ghi nhớ những chuyện vui vẻ… để kể liến thoắng mỗi khi gặp anh… cũng ko cần phải cười khúc khích suốt cả ngày khi nghe anh kể chuyện nữa rồi…

Dẫu có buồn ngủ khi ngồi trên xe buýt… cũng chỉ có thể dựa đầu vào tấm cửa kính cứng nhắc và lạnh băng… đầu va côm cốp mỗi khi xe lắc lư…

Mình chia tay… để rồi lỡ khi nào đó… tình cờ gặp anh trên đường đi với ai khác… chợt thấy nhói đau trong lòng… đã mất rồi cái quyền “ghen tuông hợp pháp”… chỉ có thể lặng lẽ đứng ở một góc nào đó… Dù khuôn mặt vẫn bình thản… nhưng nỗi đau trong em là có thật…

Rồi… lại ko dám nhìn vào gương quá nhiều… lại nhớ đến bờ môi anh ngày nào từng hôn lên mắt môi… nhớ đến bóng dáng anh phía sau chợt ôm lấy mình…

Chỉ giả vờ thôi… nhưng em có thể đập nát tấm gương ấy…

Chia tay… để rồi mỗi khi nghe hoặc nhìn thấy câu :Anh Yêu Em… lại thấy lòng trống rỗng… với một màu trắng đang ngự trị…

Thôi… nhưng nỗi cô đơn lớn đến mức có thể chết người…

… để đôi khi thấy đôi tay như thừa thãi… khi ko còn cần phải níu giữ vạt áo anh mỗi khi chia xa… không còn cần nghịch ngợm làm rối bù mái tóc anh… cũng ko cần tỉ mẩn xắn tay áo cho anh nữa…

Chiếc điện thoại thì vô tri… nhưng em thì ko thể… sao lại vẫn nhớ….

…để mỗi khi ốm… nằm bẹp trên giường… thấy căn phòng sao rộng quá… chỉ có mỗi mình mình tự lo cho bản thân… vội kéo chăn lên để che những giọt nước mắt…

Biết không…

Ngày đầu tiên khi giả vờ… em chỉ im lặng nhìn chiếc điện thoại…

Ngày thứ 2… em trông khi mặt trời mọc lên rồi lặn xuống…

Ngày thứ 3 em đếm từng giờ khi xa anh…

và những ngày sau đó… em biết em sống vì em còn được sống… còn lòng khao khát được sống đã ko còn nữa…

Chỉ là [giả vờ] thôi… nhưng sao nghe lòng tí tách rạn nứt từng ngày…

Đừng giả vờ nữa anh nhé… vì ko rõ có cái gì bay vào mắt… mà khiến em khóc…

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

25 minutes


Theo phong tục của người Châu Âu, 1 lễ cưới tại nhà thờ được diễn ra trong vòng 25p. Trong 25p này, nếu có ai đó đứng lên phản đối cuộc hôn nhân thì lễ cưới sẽ đc dừng lại.

             Chàng trai đã ko đến kịp lúc để giành lại hạnh phúc của chính mình. Anh đã quá đắn đo và đã phải hối tiếc. Anh cứ nghĩ rằng cô gái sẽ chỉ sánh đôi trong nhà thờ cùng anh, nhưng anh đã sai, ko có gì là bất biến cả.


              Bạn ko chỉ có 25p mà còn có cả cuộc đời, vì vậy đừng để mình phải hối tiếc muộn màng như anh chàng kia. Đừng để đánh mất cơ hội khi bạn còn có thể nắm giữ nó. 

                Tôi cũng có thời gian để quyết định một cuộc tình sẽ rời xa mình mãi mãi hay ở lại với tôi suốt cuộc đời. Tôi không giữ, không níu, mặc dù tôi đã khổ sở đến mức nào. Tôi không có cảm giác hối tiếc ấy cho đến khi thấy a mặc bộ vets đen và bông hoa đỏ thắm trên ngực. Tôi nghĩ mình sẽ vui với quyết định của mình, có thể thẳng thắn đối diện với những gì mình làm nhưng thật sự là sai lầm. Điều kiến cho tôi cảm thấy đau buốt là khi chúng tôi nhìn nhau. Tôi cảm thấy ánh mắt đó vẫn nhìn về phía tôi vẫn ấm áp và tình cảm như lúc đầu. Tôi cũng không nhớ bản nhạc cuối cùng mà a đánh cho tôi là bài gì, tôi cũng không biết là a thích ăn gì, thích màu gì, ........ Đến lúc này tôi mới cảm thấy mình đánh mất chính bản thân mình, hóa ra là tôi đã yêu a như vậy đó. Phải chăng người ta rời xa tôi là đúng, phải chăng người ta để lại cảm giác hối tiếc để tôi có thể nhớ người ấy cả đời là đúng.  

         Tôi chẳng dám chúc mừng, chỉ lặng lẽ đưa cho a món quà cưới mà tôi vất vả chuẩn bị và đi về. 

                                                    Tôi nhớ là tôi đã khóc rất nhiều vào đêm hôm í...........

A phải thật hạnh phúc nhé ! ..............

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Xuất hiện

3 điu đáng tiếc nht trong cuc đi đó là đánh mt 3 người trong cuc đi : 1 người bn, 1 người tôi yêu nht, và 1 người yêu tôi nht.....

Khi nghĩ v bn , tôi cm thy xót xa và đau lòng,..... tôi cm thy mình kém ci khi đng bên bn..... nhìn thy bn rt gn nhưng chng th nào tôi vi tay ra được, khong cách ging như có 1 tm kính chn gia 2 tiếng nói.... chng có li nào din t ni cám xúc như lúc nào cũng mun trc trào trong tôi khi tôi nghĩ v bn... ging như tôi mun hét lên, nhưng bn li chng th được vy. Mt người bn đã cùng khóc, cùng cười, ...." ....có l nếu tao chng may t die trước "  mày vn là người khóc và thương tao nhiu nht ".... tao tin cm giác và tình cm ca tao và mày tn ti mãi mãi và có tht ch ko phi là 1 câu chuyn c tích..(Nhưng tao s sng tht lâu)  Tao bây gi khác lm, không phi con bé luôn kiến mày phi nhc lòng, cn nhc nh, cn mày lo lng, cn mày mng miếc như trước na.... Tao nghĩ là tao làm tt hơn trước rt rt nhiu r :D.... ln ging và suy nghĩ chu đáo lm ri mày . Nhưng chng hiu sao tao vn rt rè khi cnh mày.... hê hê....

Cái cm giác tiếc nui khi mình không sng tht là điu mà tôi nghĩ v anh, không chp nhn rng tôi đã yêu anh rt rt nhiu. A cn phi ntn, cn phi như thế kia, đòi hi a ri li vô tâm khi nhn được s yêu thương . Không bao gi tôi dp b cái sĩ din ca mình xung đ ôm tht cht a 1 ln," a là người ko xng đáng, ti t" tôi luôn đay nghiến a... Tình yêu vi tôi nht nho vy đó, hn thù cũng là 1 cách yêu mà...." Có l a ch mang li đau kh nên tôi mi yêu anh nhiu như vy, bi vì nim vui thì d quên còn đau kh thì s chng bao gi " .....

Vui, an toàn, người đã ly li được nim tin vào tình yêu khiến tôi tin tưởng tuyt đi, nhng cũng li là người đau đầu nht ......" S có 1 điu luôn luôn là s tht là a mãi mãi yêu em "  tôi đã tin đy. Vì mi th a dành cho tôi đã chng minh điu đó . Nhưng lúc nào tôi cũng quay lưng li vi a, lúc nào cũng kiến a b tn thương. Nhưng tôi và anh hoàn toàn không thuc v nhau. 

Có phi mi chuyn không tt đp hãy nên quên hết đi.... trong cuc sng chúng ta phi gp rt nhiu người. Vy nên hãy ch nh v nhng kĩ c đp, nhng hình nh đp, nhng k nim đp và xóa b nhng hi c kiến cho bn cm thy đau lòng và mt mi. T đó, bn s cm thy mình may mn, hnh phúc hơn. Nhưng cũng đng c t ra mnh m hãy nh khi bn nh ri c gng làm theo ý trí ca bn thân....." sau cơn mưa tri li sáng" bn nhé.

Có ai t hi, tôi mt 3 người quan trng nht thì ai s đến vi tôi. Mt gì ri được gì.

3 người đó vn luôn đng hành cùng tôi, dù cho kí c đã b tn thương như thế nào thì cũng không nên xúc phm hay gt b đi, trn tránh không phi là cách tt nht. Chúng tôi vn luôn quan tâm nhau, thân thiết vi nhau nhưng ch 1 góc đ nào đó......  

Tôi gp được anh, vào ngày trăng rm, gp được người kiến tôi thy mình được hoàn thin hơn. A cho tôi cm giác m áp, an toàn, bình yên, được che ch và lo lng. Tôi đã thc s được yêu và yêu anh rt nhiu. Có anh cuc sng ca tôi tr nên tt đp hơn. Trong tình yêu không phi lúc nào cũng được như mình mong đi a nh? nhưng mà ch cn chúng ta cùng c gng vượt qua, chúng ta trân trng nó thì mi th đu d dàng gii quyết. 

Đơn gin thôi, đng bao gi đt ra vn đ mà 1 trong 2 người cn phi la chn, hãy v trí ca đi phương ri tha thun. Ai cũng có cái tôi ca mình ch cn b qua cái tôi đó bn s được hnh phúc. 
  
THE END

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Tiếng dập máy cuối cùng


Khi mà tớ đang viết entry này ..... 

Tớ nói thật là tớ đang run lắm ! 
Mắt tớ đang cay lắm ! 
Tim tớ đang đau lắm ! 
Nhưng những gì tớ nói đang là cảm xúc rất thật của tớ ... 
Tớ mong ấy hiểu cho tớ ! 
Tớ đã từng hứa với ấy ... 
Tớ sẽ không bao giờ buông tay ấy ra nhưng.... 
Tớ đã cố níu kéo... 
Tớ đã cố nắm chặt bàn tay của ấy hơn... 
Nhưng tớ không thể ... 
Vì cứ mỗi lần .... 
Tớ cố nắm chặt tay ấy hơn thì... 
Ấy lại đẩy tớ ra ! 

...... 
Cánh tay tớ không đủ rộng để ôm ấy vào lòng 
Tình yêu tớ không đủ lớn để quan tâm tới ấy 
Và tớ biết rằng.... 
Tớ đang bị đối xử bất công ! 
Những người yêu trước của ấy với tớ ! 
Ấy so sánh đi ... 
Ấy đã quan tâm tới ai nhiều hơn ! 
.................. 
Ấy nói chúng mình đã quá vội vàng ? 
Uhm tớ thừa nhận ! 
Ấy nói chúng mình không hiểu đc nhau...không có chung một mục đích 
Uhm tớ thừa nhận ! 
Ấy nói tớ không thể chăm sóc cho ấy về sau này 
Uhm tớ thừa nhận ! 
Tớ thừa nhận ! Tớ sai !!! 
♥ .. 
Tớ có thể sai... 
Nhưng tình yêu tớ đã và đang trao cho ấy ... 
Là không bao giờ sai !!! 
♥ . 
Chúa sinh ra ấy ... 
Và chúa nói sinh ra ấy là để cho tớ ! 
Nhưng chúa lại không nói với tớ rằng ! 
Chúa không cho tớ và ấy được yêu nhau ! 
Thiên mệnh ... 
Ý chúa đã như thế ! 
Tớ không chấp nhận nhưng.... 
Người làm cho tớ chấp nhận số phận ... 
Lại là ấy ! 
♥ ...... 
Vì tớ sợ khi chúng mình làm bạn bè ... 
Tớ có được ôm ấy vào lòng tớ nữa không ! 
Vì vị trí của bạn bè trong lòng tớ ... 
Không bao giờ nhận đc sự quan tâm của tớ .... 
Như người yêu ! 
Thôi ! 
Tớ không muốn nói nữa ! 
Tớ xin lỗi ! 
Vòng tay ấy ôm tớ quá lạnh 
Có ấy rồi mà sao đời tớ vẫn còn vắng tanh ! 
Nhiều lúc tớ tự hỏi ! 
Tớ là gì của ấy ! 
Và khi bây giờ ... 
Khi tớ đã quyết định ra đi ! 
Thì .... 
Tớ vẫn chưa có câu trả lời ! 
Tear Down !!!!! 
Và một lần nữa tớ muốn nói với ấy ! 
Tớ không muốn làm người luôn đứng sau ấy ! 
Vì nếu như thế .... 
Tớ không thể nắm tay ấy được đâu !!! 
Tớ yêu ấy ! 
Nhưng vì yêu ấy tớ phải ra đi ! 
Nhưng vì yêu ấy tớ muốn ấy được hạnh phúc ! 
Dù rằng ... 
Tớ không phải người đã mang đến hạnh phúc cho ấy !!! 
Và khi tớ ra đi ! 
Tớ mang trong lòng tớ ... 
Tiếng dập máy cuối cùng mà tớ được nghe ... 
Cảm ơn ấy...!