Ở lại với em

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Thân làm tội đời

Bế tắc, dần dần được tháo gỡ, trong 1 khoảng thời gian ngắn mọi thứ của tôi đều bị xáo trộn. Tôi cảm thấy mệt mỏi nhiều lắm. Nhưng tôi sợ nếu mình đứng lại thì chắc tôi sẽ không đi được nữa. Có những quyết định sai, có những thứ không thể được như lúc đầu. Nhưng có lẽ đó chỉ là cảm giác trong tôi. Dần dần tôi hi vọng nó sẽ nhạt màu đi. 
Bây giờ mọi thứ đã bình yên trở lại, tôi sẽ cố gắng lao động thật tốt, làm công việc của mình thật tốt, có lẽ tâm trạng của mình sẽ thoải mái hơn. 
Có những lúc tôi gục ngã mới thấy bản thân mình được ưu ái rất nhiều. Có rất nhiều cánh tay nâng tôi dậy, kiến tôi cảm thấy mình nhỏ bé hơn, yếu đuối hơn. Tôi suy nghĩ rất nhiều nhưng lại rất nông cạn, không sâu sắc, mọi thứ manh động đều bung bét. Vậy nên tôi sẽ chẳng suy nghĩ nữa. Làm những gì mình muốn và cố gắng hơn.
Tôi thấy có lỗi với bản thân. Trách nó. Có người nói : " không mất cái gì, mà lại có được một bài học lớn". Dần dần mình cũng sẽ " khôn" ra thôi. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét