Theo phong tục của người Châu Âu, 1 lễ cưới tại nhà thờ được diễn ra trong
vòng 25p. Trong 25p này, nếu có ai đó đứng lên phản đối cuộc hôn nhân
thì lễ cưới sẽ đc dừng lại.
Chàng trai đã ko đến kịp lúc để giành lại
hạnh phúc của chính mình. Anh đã quá đắn đo và đã phải hối tiếc. Anh cứ
nghĩ rằng cô gái sẽ chỉ sánh đôi trong nhà thờ cùng anh, nhưng anh đã
sai, ko có gì là bất biến cả.
Bạn ko chỉ có 25p mà còn có cả cuộc đời, vì vậy đừng để mình phải hối tiếc muộn màng như anh chàng kia. Đừng để đánh mất cơ hội khi bạn còn có thể nắm giữ nó.
Tôi cũng có thời gian để quyết định một cuộc tình sẽ rời xa mình mãi mãi hay ở lại với tôi suốt cuộc đời. Tôi không giữ, không níu, mặc dù tôi đã khổ sở đến mức nào. Tôi không có cảm giác hối tiếc ấy cho đến khi thấy a mặc bộ vets đen và bông hoa đỏ thắm trên ngực. Tôi nghĩ mình sẽ vui với quyết định của mình, có thể thẳng thắn đối diện với những gì mình làm nhưng thật sự là sai lầm. Điều kiến cho tôi cảm thấy đau buốt là khi chúng tôi nhìn nhau. Tôi cảm thấy ánh mắt đó vẫn nhìn về phía tôi vẫn ấm áp và tình cảm như lúc đầu. Tôi cũng không nhớ bản nhạc cuối cùng mà a đánh cho tôi là bài gì, tôi cũng không biết là a thích ăn gì, thích màu gì, ........ Đến lúc này tôi mới cảm thấy mình đánh mất chính bản thân mình, hóa ra là tôi đã yêu a như vậy đó. Phải chăng người ta rời xa tôi là đúng, phải chăng người ta để lại cảm giác hối tiếc để tôi có thể nhớ người ấy cả đời là đúng.
Tôi chẳng dám chúc mừng, chỉ lặng lẽ đưa cho a món quà cưới mà tôi vất vả chuẩn bị và đi về.
Tôi nhớ là tôi đã khóc rất nhiều vào đêm hôm í...........
A phải thật hạnh phúc nhé ! ..............
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét