Dạo này em thấy bất ổn, đến độ như khi đứng trên một cái cân mà cứ
loay hoay mãi không biết nên đứng thế nào, chọn điểm nào cho mọi thứ cân
bằng lại.
Lúc em cảm thấy mọi thứ thật vui, như mới hôm qua còn
tràn đầy nụ cười một cách thoải mái. Thế mà hôm nay em lại chẳng thể nói
được mọi thứ chẳng thể hỏi được câu gì, chẳng thể buồn với nỗi buồn một
cách bình thường.
Có lúc em chợt nhớ hình như cũng lâu rồi không
được hỏi xem dạo này thế nào, sao rồi, có gì mới không em, có gì buồn
không... chỉ nghĩ thôi cũng thấy ích kỷ nên rồi lại rút lại trong trí
tưởng tượng của mình.
Có lúc muốn rớt khỏi cuộc sống, có lúc thấy
băn khoăn vì không biết làm gì, loay hoay không dám mở hết mình ra mà
sống, dùng hết cái tôi để sống, không vùng vẫy, trầm lặng.
Có lúc
hỏi mãi rằng cuộc đời này sống để làm gì, chịu đựng, căng thẳng, lo
toan, mất mát, còn hạnh phúc nhưng nó ở đâu, bao giờ hay câu trả lời
luôn là chúng ta kiên nhẫn chờ đợi.
Hình như em hết kiên nhẫn mất
rồi, em hết cảm giác muốn chờ đợi mà còn lại chỉ là một sự loay hoay,
băn khoăn, gò bó, muốn bứt tung hết những thứ xung quanh để là mình hơn,
để được yêu thương nhiều hơn, được sống đúng ý nghĩa là sống.
Có
lúc em tự hỏi sao người khác chấp nhận được cảm giác còn em thì không,
tại sao không?. Lúc sống như đủ nhiệt huyết, lúc sống như đủ yêu thương
nhưng lúc là như muốn nói hay là em từ bỏ đi, bỏ hết đi mọi thứ rồi ra
sao thì ra.
Em vẫn hiểu, vẫn biết vẫn chia sẻ, vẫn muốn lắng nghe,
vẫn chỉ cứ ngồi mà nói, mà viết, mà suy ngẫm và gặm nhấm cái cảm giác
chia sẻ với người khác trong im lặng, vẫn chỉ thốt ra vài lời an ủi, vẫn
có lúc như thấy mình là quan trọng với mọi người, bạn bè, những người
yêu thương, nhưng rồi trong sâu thẳm em lại thấy mình chẳng là gì như
câu "với anh, em chỉ là 1 đứa em gái". Phải chăng là thế.
Em sẵn
sàng là nơi lắng nghe, là nơi chia sẻ, là cái thùng chứa mọi cảm giác
không ổn, mọi niềm vui của anh, của chị, của bạn, của những người yêu
thương xung quanh. Em thấy vui vì điều đó. Nhưng khi mọi thứ trong cảm
giác của em như bị vỡ vụn thì em biết gọi ai??, Hay đơn giản chỉ là cafe
nhé, rượu nhé, trà đá nhé .... Gọi không được cũng chẳng sao về nhà
ngủ, lang thang ngoài đường. Còn khi người khác gọi em không được thì
sao, giận, ko nói gì, chẳng thèm hỏi xem em thấy thế nào, cảm giác ra
sao và cứ thế im lặng. Những lúc như thế e chỉ muốn đập hết mọi thứ,
không cần bất cứ điều gì và nghĩ rồi có khi mình cũng không là gì với
họ... Trong lòng là khối trống rỗng ngơ ngác và lẫn lộn cả sự hoài nghi
cuộc sống.
Có lúc em tự hỏi, em sinh ra đã thế hay đó là điều
không nên mà em cứ cố. Không hiểu vì sao nữa. Tâm trí em bảo thế và em
chỉ biết thế.
Hay tại em đòi hỏi thái quá ở người khác, hay tại em
không biết bản thân mình là ai, hay tại em không biết yêu thương chính
mình, và yêu thương người khác. Có lúc em nghĩ hay mình thái quá trong
suy nghĩ.
Nhưng nhìn lại em đã để cho những thứ khác gặm nhấm dần
niềm tin mà em có, gặm dần cảm giác yêu thương mà em có. Có lẽ thế hoặc
số phận đã để em thế. Luôn là người bị bỏ rơi mọi lúc, mọi nơi, mọi
thời điểm ... để như thế mãi, rồi có khi nào em bỏ rơi chính mình.
Có
lúc em thực sự muốn được say, chẳng để làm gì, để phá hết những cảm
giác đang nhấn chìm em xuống, hoặc để ngủ một giấc mà không có chút băn
khoăn.
Và muốn được say 1 lần nữa ... chưa bao giờ muốn thế như
bây giờ. Để khi tỉnh dậy cuộc sống ngày mai khác hôm qua, cảm giác ngày
mai khác hôm qua. Để sống một cuộc sống chấp nhận, bao dung và rộng
lượng hơn.
Và chỉ mong, luôn mong mối sớm dậy thấy an lòng.
Em
đã thực sự muốn sống thế, đơn giản và đầy ý nghĩa. Em muốn sống bù lại
hết cho những cảm giác mà em đã phải trải qua, để thấy mình sống ý nghĩa
hơn, và để em có một tinh thần ổn định hơn bây giờ.
Trả lờiXóaLà những khi lạc lõng giữa phố phường
Cô đơn quá, giữa dòng người vội vã
Là những lúc nhìn đời, nhìn tất cả
Hoang mang quá, chẳng biết ngả về đâu?
Là những lúc bật khóc giữa đêm thâu
Khi giấc mơ hoang lạc vào kí ức
Là những lúc thổn thức vì bất lực
Khi hiện thực chẳng vực nổi tương lai
Là những lúc chẳng biết kể cùng ai
Những đắng cay của một thời trẻ dại
Là những lúc chẳng thể nào trở lại
Những mê mải của một thời miết say
….
Là những lúc thèm một chút bình an …
đúng r ạ ?
Trả lờiXóa